BẠN CHƠI GAME THẦM MẾN CỦA TÔI LẠI LÀ BẠN CÙNG PHÒNG CÔNG TỬ BỘT

Chương 10

Những ngày sau đó, tôi tiếp tục trốn tránh Lục Thanh Hà. Hẹn Du Lộc ăn vài bữa.

Anh ấy là người rất tốt, nói chuyện hài hước, ôn hòa chu đáo. Làm bạn với anh ấy sẽ rất vui vẻ.

Ngay lúc tôi tưởng mọi thứ đều đang tốt lên, Lục Thanh Hà nhân lúc Cố Phong bọn họ không có ở đây, trèo lên giường tôi.

Vừa mới chào tạm biệt Du Lộc dưới ký túc xá, vừa về ký túc xá đã thấy chỉ có Lục Thanh Hà ở đó.

Anh ta vừa tắm xong, tóc vẫn còn ướt sũng, vẻ mặt ngây thơ mềm mại. Vài chiếc cúc áo ngủ không cài, vô tình để lộ cơ bụng săn chắc trắng nõn bên ngoài.

Tôi ngây người một lúc, lập tức thu lại ánh mắt trèo lên giường.

Bên ngoài rèm giường truyền đến giọng nói của Lục Thanh Hà.

"Người vừa đưa cậu về là ai?"

Giọng điệu rất kỳ lạ, luôn cảm thấy không khí có vị chua chua.

Tôi lắp bắp nói: "Không liên quan đến cậu."

Bên ngoài không còn tiếng động.

Tôi muốn đi tắm, lại sợ chạm mặt Lục Thanh Hà. Chờ nghe thấy tiếng đóng mở cửa, xác nhận anh ta đã ra ngoài, tôi mới đứng dậy đi về phía phòng tắm.

Đợi tôi tắm xong lại trèo về giường, lại nghe thấy tiếng đóng mở cửa.

Một lát sau lại nhận được tin nhắn pop-up trong nhóm ký túc xá: Trình Dương và Cố Phong muốn ở ngoài một đêm, bảo chúng tôi không cần đợi họ tắt đèn.

Tôi nằm trên giường, cả ký túc xá yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng thở của chính mình.

Trả lời tin nhắn của Đại và Tiểu Ngư, cơn buồn ngủ đột nhiên ập đến.

Lúc mơ màng sắp ngủ, tiếng vải sột soạt vang lên.

Tim tôi thắt lại một chút, cố gắng mở mắt ra, mơ màng nhìn bóng đen ở cuối giường.

Cái bóng đó lặng lẽ bao trùm xuống.

Tôi lập tức tỉnh táo.

Lục Thanh Hà quỳ nửa người ở cuối giường. Vẻ mặt ẩn trong bóng tối, tôi không nhìn rõ.

Thấy tôi tỉnh, anh ta bò bằng đầu gối đến gần.

Tôi cuộn mình vào sát tường, không còn đường lui, cho đến khi hoàn toàn bị bóng anh ta bao phủ.

Điện thoại bị anh ta bật sáng, đưa đến trước mặt tôi, ra hiệu cho tôi nhìn màn hình.

Lục Thanh Hà thật sự là một người rất xấu xa. Anh ta dám lén lút điều tra tôi!

Không biết dùng thủ đoạn gì, điều tra ra tên thật của tài khoản game là tôi.

"Lạc Thư, Thời Ngọ, đọc liền Thời Ngọ chính là Thư."

"Còn gì để chối cãi nữa."

Trước bằng chứng thực tế, tôi có giả ngây cũng vô ích.

"Đúng, tôi là Thời Ngọ."

Ghét tôi, ghê tởm tôi cũng không sao. Anh ta không muốn thấy tôi, có thể dọn ra khỏi ký túc xá.

Thế nào cũng được.

Thích anh ta, đâu phải là lỗi của tôi.

Tôi cũng không kiểm soát được mà.

Ai bảo Tê Ảnh đối xử tốt với tôi như thế.

Ai bảo Lục Thanh Hà đối xử tệ với tôi như thế.

 

back top