BẠN CHƠI GAME THẦM MẾN CỦA TÔI LẠI LÀ BẠN CÙNG PHÒNG CÔNG TỬ BỘT

Chương 25

Lục Thanh Hà chiếm tổ chim khách, tự nhét mình vào nhà tôi.

Chiếm một nửa giường của tôi, một nửa phòng vệ sinh, một nửa bàn học, một nửa vườn rau nhỏ.

Đây chính là một nửa ngôi nhà của tôi.

Nhưng anh ta vẫn rất tham lam. Anh ta còn muốn một tôi trọn vẹn.

Buổi tối cướp phần lớn giường của tôi, ôm tôi vào lòng.

Anh ta ghé sát vào tai tôi, hỏi một cách nóng bỏng:

"A Thư, bây giờ chúng ta là quan hệ gì?"

Tôi bị anh ta làm ồn tỉnh giấc, bực bội nói:

"Bạn bè."

Người bên cạnh lập tức im bặt.

Tôi nhắm mắt đợi một lúc lâu. Đột nhiên trên trán rơi xuống vài giọt ấm nóng.

Ào ào, lại chảy xuống má và cổ tôi.

Tôi mở mắt, nhìn khuôn mặt anh tuấn của Lục Thanh Hà khóc đến mức nước mắt như mưa. Ngoài những giọt rơi trên người tôi, còn có những giọt nước mắt to như hạt đậu ngưng đọng trong khóe mắt. Sắp rơi mà chưa rơi, đáng thương vô cùng.

"Không muốn bạn bè."

"Tôi hận c.h.ế.t hai chữ bạn bè này rồi."

Lục Thanh Hà chớp chớp mắt, lại rơi xuống trán tôi hai giọt nước mắt nóng hổi.

"Chỉ cần không phải làm bạn bè, bảo tôi làm gì cũng được. Làm chó của cậu cũng được."

Tôi nhìn cảnh tượng này, thấy vừa đáng yêu vừa buồn cười. Một tay cầm lấy con ch.ó con nhồi bông bên gối.

"Chó thật có con này là đủ rồi. Vậy cậu tạm thời đừng vào đường súc sinh, đừng làm chó nữa."

Giọng tôi ngập trong ý cười. Lục Thanh Hà nhận được tín hiệu, được voi đòi tiên hỏi: "Vậy tôi có thể làm gì?"

Tôi nghĩ một chút, đột nhiên xoay người quay lưng lại với anh ta.

Người phía sau khẽ lay vai tôi.

"Cho tôi một danh phận đi, cho tôi một danh phận đi, danh phận gì cũng được~"

Thế là tôi không thể nhịn được nữa nói:

"Có một vị trí bạn trai còn đang trống, cậu muốn làm không?"

Hành động lay động đột nhiên dừng lại.

Người phía sau dường như bị niềm vui lớn như trời giáng đập trúng đầu, một lúc lâu sau mới mơ màng cọ sát đến.

Ngậm lấy dái tai tôi vừa gặm vừa cắn.

"Tôi muốn làm! Sau này cho dù là chó, hay là bạn trai, hay là chồng, hay là bất cứ thứ gì khác, cũng chỉ có thể để một mình tôi làm thôi."

Ánh mắt của con ch.ó nhồi bông nhỏ trên đầu giường đột nhiên lộ vẻ khinh thường. Người đàn ông mà đến cả địa vị của chó cũng tranh giành, cậu mới thật sự là chó đấy nha!

Bóng trăng mờ ảo, chiếc giường cũ kỹ kẽo kẹt.

Cuối cùng không chịu nổi tải trọng, "rầm" một tiếng sập xuống.

Giọng nói khàn khàn yếu ớt kêu lên:

"Lục Thanh Hà... cậu đền... cái giường của tôi!"

Giọng nói trầm khàn vội vã trả lời:

"Đền, đền, đền, tôi đền cho vợ một cái lớn hơn."

"Để tôi làm xong đã được không..."

Nghe lời này, giọng người kia sợ đến mức run rẩy:

"Vừa nãy... không phải xong rồi sao? Sao cậu lại..."

Con đường thoát thân bị phong tỏa.

Bóng trên tường như sóng biển nhấp nhô.

Rất nhanh, liền kéo người trở lại biển sâu thăm thẳm.

END.

back top