Buổi chiều không có tiết, Cố Phong và Trình Dương đi chơi bóng. Chỉ có Lục Thanh Hà và tôi ở trong ký túc xá.
Tôi trốn trên giường, vẫn cảm thấy rất không tự nhiên. Không khí trong ký túc xá dường như trở nên đặc quánh, khiến người ta khó thở.
Tôi vén rèm giường, định ra ngoài hít thở không khí, đột nhiên chạm phải ánh mắt sâu thẳm của Lục Thanh Hà đang ngồi ở bàn.
Tôi vội vàng tránh đi ánh mắt, bước xuống giường theo bậc thang. Nhưng vì căng thẳng, bước cuối cùng bị hụt chân.
Ngay lúc tôi tưởng mình sẽ bị trẹo chân, vùng eo bụng đột nhiên được đỡ lấy vững vàng.
Cả người va vào một luồng hương tuyết lạnh lẽo, bị ôm chặt không rời.
Tôi gần như ngay lập tức thoát ra. Chân đứng trên mặt đất, mới khiến trái tim đang bay bổng trở về thực tại.
"Cả... cảm ơn..."
Tôi nói lời cảm ơn xong, quay đầu bước nhanh ra ngoài cửa như chạy trốn.
Khi tay nắm lấy tay nắm cửa, giọng nói trầm ấm phía sau đột nhiên vang lên, đè nặng lên nhịp tim tôi.
"Thời Ngọ?"
Tôi sững sờ tại chỗ, dừng bước.
Phải mất vài giây, tôi mới phản ứng kịp, Lục Thanh Hà muốn dùng tên trong game của tôi để thăm dò.
Tôi xoay tay nắm cửa, muốn giả vờ như không có chuyện gì, tiếp tục bước ra ngoài. Mu bàn tay đột nhiên cảm nhận được sự ấm áp.
Bàn tay to lớn với khớp xương rõ ràng ấn c.h.ặ.t t.a.y tôi, từ phía sau giữ tôi kẹt giữa cánh cửa và anh ta.
"Cậu có phản ứng với cái tên này, vừa nãy cậu đã do dự."
"Cậu chính là Thời Ngọ."
Tay tôi hơi run, sợ bị vạch trần, sợ Lục Thanh Hà sẽ nói ra lời ghê tởm tôi ngay trước mặt.
"Không có... Tôi không biết Thời Ngọ là ai... tưởng cậu gọi nhầm tên tôi, nên mới... mới ngẩn người ra."
Tôi giải thích một cách yếu ớt.
Người phía sau kề sát hơn.
"Nói dối."
"Cậu làm rơi cốc trà sữa kia, chẳng lẽ không phải vì thấy con thú nhồi bông chó con của tôi sao?"
Tôi tiếp tục giả ngây: "Thú nhồi bông gì cơ, tôi không thấy. Thật sự chỉ là trượt tay thôi..."
Lục Thanh Hà cười khẩy một tiếng: "Vậy tại sao cậu khóc, đừng nói với tôi là tự trách vì làm rơi trà sữa nhé. Cái lý do này Cố Phong còn dám bịa ra, tôi nghe còn thấy ngại."
"Hai người họ ra ngoài chơi bóng, chính là thấy chúng ta không ổn, cố ý để lại không gian riêng cho chúng ta đấy."
Lục Thanh Hà cho tôi xem đoạn chat riêng giữa anh ta và Cố Phong, như muốn dùng điều này để chứng minh sự bất thường của tôi.
Tôi chỉ có thể chối bay chối biến.
"Cậu buông tôi ra, tôi thật sự không phải Thời Ngọ gì cả."
"Khóc... khóc là vì hôm nay là ngày giỗ của bà nội tôi. Tôi đã mua sẵn đèn hoa đăng rồi, định tối nay ra bờ sông thả đèn."
Không biết nên nói là trùng hợp hay không, hôm nay đúng là ngày giỗ của bà nội, đèn hoa đăng cũng là tôi đã chuẩn bị từ trước.
"Cậu không tin, không tin tôi lấy cho cậu xem."
Lục Thanh Hà cứng đờ một lúc, tôi nhân cơ hội đẩy anh ta ra. Lau sạch mấy giọt nước mắt vừa bị ép bật ra, tôi mở vali, lấy đèn ra.
"Cậu xem, tôi không lừa cậu."
Lục Thanh Hà sắc mặt rất khó coi.
Một lúc lâu sau, anh ta mới khản giọng nói:
"Vừa nãy... xin lỗi... Tôi không ngờ là ngày giỗ bà nội cậu, thật sự, xin lỗi... Tôi nhận nhầm người rồi."
"Người đó là người bạn rất quý giá của tôi, tôi tìm cậu ấy đến mức sắp phát điên, nên mới đối xử với cậu một cách mù quáng như vậy..."
Cảm xúc của anh ta dường như cũng có chút sụp đổ, nói rất nhiều lời như trút hết nỗi lòng.
Nhưng tôi không hề tin vào cái gọi là "quý giá" trong lời anh ta.
Nếu thật sự trân trọng tôi là bạn, sao lại có thể trực tiếp, thẳng thừng vứt bỏ tôi như vậy chứ.
