Bùi Kiêu bị Bùi Diễm kéo mạnh khỏi ghế sofa.
Quần áo xộc xệch, môi đỏ mọng.
Điều may mắn duy nhất là, quần vẫn còn nguyên vẹn.
Mắt Bùi Diễm đỏ hoe.
Ánh mắt tràn ngập lửa giận, "Bùi Kiêu, mẹ nó anh là đồ khốn nạn!"
Cậu ta đ.ấ.m một cú vào mặt Bùi Kiêu.
"Hứa Thuật là bạn trai tôi! Sao anh dám?! Lấy danh phận của tôi để lừa dối cậu ấy...... Tên tôi, anh dùng nghiện rồi phải không?"
Bùi Kiêu cũng không phải dạng vừa.
Rất nhanh hai người đánh nhau.
"Bạn trai cậu?" Bùi Kiêu cười lạnh, đá một cú vào bụng cậu ta, "Cậu cũng xứng sao? Không nhìn xem mình là cái thá gì."
Bùi Diễm không khách khí đáp trả, "Vậy anh thì sao? Tính là cái thá gì? Kẻ trộm vô danh vô phận?"
Bùi Kiêu không thể phản bác cho mình.
Từng cú đ.ấ.m từng cú đ.ấ.m giáng lên mặt Bùi Diễm.
Họ qua lại đánh nhau.
Tôi chụp lấy đĩa trái cây trên bàn ném qua.
Hai người dừng lại.
Tôi cứ thế lẳng lặng nhìn, rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Bùi Diễm đuổi theo, "Hứa Thuật......"
Tôi dừng bước, không nhìn cậu ta cũng không để ý đến cậu ta.
Dựa vào tường tự châm một điếu thuốc.
"Em có thể nghe anh giải thích không?"
Tôi ngước mắt nhìn qua, không mang theo một chút cảm xúc nào.
Lạnh lùng như đang nhìn một người xa lạ.
Khóe miệng và xương gò má Bùi Diễm đều là vết thương do Bùi Kiêu đánh.
Sao không đánh cậu ta tàn phế luôn đi?
Tôi từ tốn nhả ra một làn khói thuốc.
Tôi không thích hút thuốc, đây là tôi lấy trộm của Bùi Kiêu.
Quả nhiên không quen.
Tôi không phản ứng.
Đợi Bùi Diễm biện minh cho việc ngoại tình của mình.
Ban đầu không hứng thú.
Nhưng ánh mắt lướt qua Bùi Kiêu không xa.
Anh ta không tiến lên.
Cứ đứng đó nhìn tôi.
"Chuyện này là lỗi của anh, nhưng anh cũng chỉ là nhất thời hồ đồ, đã hối hận rồi......" Bùi Diễm nói: "Nhưng anh đảm bảo, sau này sẽ không bao giờ xảy ra chuyện như vậy nữa. Hứa Thuật, em đừng giận."
Giải thích không đúng trọng tâm.
Một đống lời vô ích.
Tôi hờ hững liếc nhìn Bùi Diễm, lại hít một hơi thuốc.
Đến cả ra hiệu bằng ngôn ngữ ký hiệu cũng không hứng thú.
Lấy điện thoại ra, từ album ảnh tìm lại ảnh chụp màn hình bài đăng Bùi Diễm đã đăng trước đó.
Từng tấm từng tấm trưng ra trước mặt cậu ta.
Sắc mặt Bùi Diễm theo từng bức ảnh tôi lật qua mà tái nhợt dần.
Cuối cùng không còn chút huyết sắc nào.
Cậu ta hoảng loạn giật lấy điện thoại của tôi, kéo tay tôi lại.
Há miệng: "Đây... đây là......"
Những lời còn lại như bị kẹt trong cổ họng không nói ra được.
Tôi rút tay ra, giật lại điện thoại.
Gõ chữ: 【Là gì?】
【Muốn nói những điều này đều là giả sao?】
