Bùi Kiêu đưa tôi về nhà anh ta.
Tôi chưa từng đến đây.
Bùi Kiêu ngồi xổm dưới chân tôi, thay dép cho tôi.
Thay xong, ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi cúi mắt, đá một cú vào n.g.ự.c anh ta, tay trên không trung ra hiệu đến mức tạo thành tàn ảnh.
【Anh không nên cho em một lời giải thích sao? Giả làm em trai ngủ với em có sướng không? Dỗ dành em như một đứa ngốc có vui lắm không?! Bùi Kiêu, đồ khốn nạn!!!】
Tôi ra hiệu rất nhanh.
Bùi Kiêu cũng hiểu.
"Xin lỗi......"
Anh ta nắm lấy mắt cá chân tôi, "Nhưng... anh không thể kiểm soát được bản thân."
Tôi không hiểu ý Bùi Kiêu.
Nhíu mày nhìn anh ta.
Muốn rút chân về, nhưng không rút được.
【Buông ra!】
Tôi bực bội vô cùng.
Bùi Kiêu ngoan ngoãn buông chân tôi ra.
Đi đến ghế sofa ngồi xuống, Bùi Kiêu cũng đi theo.
"Dưới đất lạnh, đừng đi chân trần."
Tôi: ?
Đây là lúc nói chuyện này sao?
Tôi ra hiệu hai chữ với vẻ mặt không cảm xúc.
Giải thích.
Môi Bùi Kiêu mấp máy, "Ban đầu, anh là cố ý."
Hả?
Tôi vẫn còn đang trong cơn sốc.
Bùi Kiêu lại nói: "Em không biết đâu, lúc Bùi Diễm tìm đến anh nhờ anh giả làm cậu ấy để yêu đương với em, anh đã vui đến mức nào. Ban đầu anh tưởng mình không có cơ hội rồi, nhưng thằng mù Bùi Diễm này lại đẩy em cho anh, cho anh cơ hội tiếp cận em."
"Mặc dù......"
Bùi Kiêu ngừng lại một chút, "Là với danh phận của Bùi Diễm, nhưng anh không bận tâm. Ở bên em với thân phận Bùi Diễm anh cũng rất thỏa mãn, đôi khi anh thậm chí tự coi mình là Bùi Diễm thật, sống trong giấc mơ này."
Tôi đã không thể nói nên lời.
Lượng thông tin có hơi lớn, tôi chưa kịp tiếp thu.
Cứ thế ngơ ngác nhìn Bùi Kiêu.
Bùi Kiêu đi đến trước mặt tôi ngồi xổm xuống.
Đưa tay chạm vào mặt tôi.
Nhẹ nhàng nói: "Nhưng giấc mơ sớm muộn gì cũng phải tỉnh."
"Hứa Thuật, rõ ràng là anh quen em trước, nhưng em lại chọn Bùi Diễm......" Đáy mắt Bùi Kiêu thoáng qua sự tiếc nuối, "Nếu ngày đó, anh đến sớm hơn Bùi Diễm, liệu người ở bên em có phải là anh không? Anh đã hối hận vô số lần, nếu anh đến sớm hơn một chút......"
Tôi sững người.
Cố gắng lục lọi trong đầu về cái đêm mà Bùi Kiêu nói, nhưng không có ấn tượng.
Tay Bùi Kiêu dừng lại trên môi tôi, "Không nhớ ra cũng không sao, không phải chuyện quan trọng."
"Hiện tại...... người em chọn là anh."
"Anh rất vui."
