Bùi Diễm đã về được ba ngày.
Sau cuộc điện thoại với Bùi Kiêu đêm đó, cậu ta không còn ngây ngô như một tên ngốc cái gì cũng phải hỏi nữa.
Có vài chỗ thậm chí còn giống Bùi Kiêu hơn cả Bùi Kiêu.
Chỉ là, cậu ta vẫn chưa quen với ngôn ngữ ký hiệu của tôi.
Khi mới yêu, Bùi Diễm đã học ngôn ngữ ký hiệu một thời gian vì tôi, giao tiếp hàng ngày không thành vấn đề.
Một năm trôi qua, cậu ta đã gần như quên sạch.
Đôi khi tôi ra hiệu xong rất lâu, cậu ta mới miễn cưỡng đoán được ý tôi.
Rồi nói đùa: "Em ra hiệu ngày càng thuần thục, anh không kịp phản ứng luôn."
Tôi cười nhẹ, nhưng không nói gì.
Bùi Diễm về ba ngày, tôi quấy rối Bùi Kiêu ba ngày.
Anh ta không biết trả lời tôi thế nào để tỏ ra lạnh lùng.
Bị tôi quấn lâu quá, anh ta chỉ buông ra được một câu:
【Tôi là Bùi Kiêu, làm ơn giữ chừng mực!】
Bùi Diễm ở lại thêm hai ngày.
Nửa đêm tỉnh dậy, tôi nghe thấy cậu ta đang gọi điện thoại ở ban công.
Cậu ta hạ giọng, ngữ khí có chút bực bội, "Dạo này tôi không rảnh, đừng làm loạn nữa."
Đầu dây bên kia không biết nói gì, Bùi Diễm lạnh lùng nói: "Được, muốn chia tay thì chia đi."
Lúc này tôi mới biết, hóa ra Bùi Diễm đã yêu đương với người khác bên ngoài.
Xem ra, là vì Bùi Diễm về nhà quá lâu, đối phương làm mình làm mẩy, đòi chia tay với Bùi Diễm.
Tôi mở mắt, lén cầm điện thoại điều chỉnh sang chế độ ban đêm, gửi một tin nhắn cho Bùi Kiêu.
【Mất ngủ rồi, vẫn không ngủ được.】
Đợi đến khi Bùi Diễm cúp điện thoại bước vào, Bùi Kiêu vẫn chưa trả lời.
Tôi nhanh chóng nhét điện thoại xuống gối, nhắm mắt giả vờ ngủ.
Cảm nhận được bên giường lún xuống, tôi giả vờ lật người, mở mắt.
Vẻ mặt như thể bị đánh thức, khó khăn ra hiệu với Bùi Diễm.
【Anh không ngủ à?】
Bùi Diễm nhìn tôi một cái, nằm xuống.
Ôm lấy tôi, "Ngày kia anh phải ra ngoài một chuyến."
Tôi ngáp một cái, gật đầu, tỏ vẻ đã biết.
Ngày thứ hai Bùi Diễm đi, Bùi Kiêu đã được thay lại.
Vừa mở cửa, anh ta đã vội vàng ôm lấy tôi và hôn xuống, tôi bị hôn đến mức không thở nổi, theo bản năng vùng vẫy.
Bùi Kiêu buông tôi ra, đáy mắt cuộn trào sắc đen.
Tôi khẽ nhíu mày, giả vờ khó hiểu ra hiệu hỏi anh ta bị sao thế?
Bùi Kiêu không nói gì.
Tôi lại bắt đầu trách móc anh ta.
【Hôm qua anh cắn rách cả môi em rồi, giờ lại hôn mạnh như thế, đau lắm.】
Khoảnh khắc đó, sắc mặt Bùi Kiêu khẽ biến đổi.
Bùi Diễm đương nhiên chưa từng hôn tôi.
Tất cả đều là tôi bịa ra.
Tối hôm đó, tôi bị Bùi Kiêu hành hạ rất thảm.
Anh ta như một con sư tử không biết mệt mỏi, không ngừng đòi hỏi trên người tôi, tôi khóc lóc đáng thương, cầu xin anh ta kết thúc.
Bùi Kiêu lắc đầu, vẫn câu nói đó.
"Anh không hiểu."
Rồi cúi xuống nhẹ nhàng gặm cắn cổ tôi.
Giọng khàn khàn, "Đây là hình phạt."
Tôi cảm thấy hối hận, biết thế mấy ngày đó đã không quấy rối Bùi Kiêu.
Giờ người chịu khổ vẫn là mình.
Bùi Kiêu, chơi đùa quá nhiều kiểu rồi.
Hoàn toàn không màng sống c.h.ế.t của tôi.
Bùi Kiêu biết mình đã quá đáng, hai ngày tiếp theo anh ta tận tụy phục vụ tôi.
Nửa đêm tôi đột nhiên tỉnh giấc, không thấy Bùi Kiêu.
Ngồi dậy khỏi giường, dụi mặt.
Bước xuống giường đi vào nhà vệ sinh.
Lúc đi ra, tôi vừa mở cửa phòng, đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng mang theo sự tức giận của Bùi Kiêu vang lên:
"Bùi Diễm, cậu ấy không phải thú cưng của cậu. Cậu không thích thì vứt đi, giờ lại muốn quay lại tiếp tục với cậu ấy. Cậu coi cậu ấy là gì?"
Tôi không phát ra tiếng động, cũng không tiếp tục bước xuống, dựa vào tường lắng nghe.
Điện thoại của Bùi Kiêu đang bật loa ngoài.
Bùi Diễm ở đầu dây bên kia im lặng vài giây, giọng nói khàn khàn vang lên trong phòng khách tĩnh lặng:
"Anh, em tưởng em không còn cảm giác với cậu ấy nữa, nhưng... mấy ngày em quay về em đã hối hận rồi."
"Nhìn khuôn mặt Hứa Thuật, em không thể nào không thích cậu ấy. Chờ em xử lý xong chuyện bên này, chúng ta đổi lại đi!"
Bùi Kiêu không nói gì.
Tiếng bật lửa vang lên.
Tôi hiếm khi thấy Bùi Kiêu hút thuốc, chuyện này, chắc hẳn khiến anh ta rất phiền lòng.
Mãi lâu sau, tôi mới nghe thấy Bùi Kiêu trầm giọng nói:
"Bùi Diễm, cậu chơi bời bên ngoài đủ rồi mới nhớ ra mình còn có một người bạn trai sao?"
Anh ta hít một hơi thuốc thật sâu, giọng nói càng thêm trầm.
"Anh không đồng ý đổi lại."
Bùi Diễm ở đầu dây bên kia sững sờ, im lặng gần nửa phút, "Anh, anh có ý gì?"
