Tôi hoàn toàn choáng váng.
Tôi đã tưởng tượng vô số khả năng.
Anh ấy sẽ nổi giận, sẽ đe dọa, sẽ dùng vũ lực ép tôi phục tùng.
Nhưng tôi chưa từng nghĩ, anh ấy sẽ thật sự quỳ xuống.
【!!! Vãi chưởng! Thật sự quỳ rồi!】
【A a a a a a a a đây là thứ tôi có thể xem sao?! Thượng tướng yêu quá rồi!】
【Khóc c.h.ế.t mất, anh ấy thật sự… tôi khóc c.h.ế.t mất.】
Các dòng bình luận điên cuồng trôi trên màn hình.
Nhưng đại não tôi lại trống rỗng.
Tôi nhìn Tần Thủy đang quỳ trên mặt đất, nhất thời không biết phải phản ứng thế nào.
Anh ấy ngẩng đầu lên, đôi mắt luôn chất chứa băng giá kia, giờ đây lại đỏ ngầu.
“Anh biết anh sai rồi, Tô An.”
“Anh không nên… anh không nên để em một mình đối diện với những điều đó.”
“Anh không nên nghĩ một cách hiển nhiên rằng, em đều hiểu tất cả.”
Giọng anh ấy ngày càng khàn.
“Bữa tiệc tối hôm đó, nắm tay Lâm Nguyệt, là mệnh lệnh của Hoàng đế. Để trấn an Hoàng gia, diễn trò cho những quý tộc đó xem.”
“Anh đối với cậu ta, chưa bao giờ có bất kỳ ý nghĩ nào.”
“Người anh thật sự muốn nắm tay, từ trước đến nay chỉ có mình em.”
Trái tim tôi, không kiểm soát được mà đập điên cuồng.
Anh ấy nói thật sao?
Nhưng…
“Vậy tại sao anh chưa bao giờ giải thích?” Tôi chất vấn anh ấy, “Tại sao mỗi lần tôi hỏi, anh đều chỉ qua loa cho xong?”
