Ngày hôm sau, tôi tỉnh dậy trong cơn đau nhức.
Toàn thân trên dưới, không chỗ nào là ổn.
Đặc biệt là eo, gần như muốn đứt lìa.
Tần Thủy người đàn ông chó má kia, nếm được mùi vị rồi thì càng làm tới, hành hạ tôi gần hết đêm.
Tôi cử động một chút, người bên cạnh lập tức tỉnh giấc.
Anh ấy đưa cánh tay dài ra, lại kéo tôi về trong lòng.
“Ngủ thêm chút nữa.”
Giọng anh ấy mang theo sự lười biếng của người vừa ngủ dậy, gợi cảm c.h.ế.t người.
Tôi vùi mặt vào lồng n.g.ự.c rắn chắc của anh ấy, lầm bầm nói: “Tôi sắp trễ rồi.”
Là thủ lĩnh, tôi phải họp thường kỳ mỗi sáng.
“Anh đã xin nghỉ cho em rồi.”
Anh ấy hôn lên trán tôi.
Tôi: “…”
Anh đúng là thuần thục quá rồi đấy.
Tôi đẩy anh ấy: “Anh dậy đi, tôi muốn đi vệ sinh cá nhân.”
Anh ấy không động đậy, ngược lại còn ôm chặt hơn.
“Anh giúp em.”
Vừa nói, anh ấy liền lật người đè tôi xuống dưới.
Tôi hoảng hốt: “Tần Thủy! Anh đừng làm bậy! Bây giờ vẫn là ban ngày!”
Anh ấy cười xấu xa l.i.ế.m môi tôi.
“Ban ngày, càng tốt.”
“Có thể nhìn rõ hơn.”
Tôi: “…”
Tôi sai rồi.
Tôi rút lại tất cả những ấn tượng tốt đẹp về anh ấy trước đây.
Gã này, căn bản chính là một con sói khoác da người!
