Tôi nhìn họ xoay vòng ở trung tâm sàn nhảy.
Vẻ mặt Tần Thủy vẫn không thay đổi, lạnh lùng và xa cách.
Nhưng động tác của anh ấy rất chuẩn mực, rất lịch thiệp.
Trên mặt Lâm Nguyệt thì luôn nở nụ cười ngượng ngùng.
Một khúc nhạc kết thúc, xung quanh vang lên tiếng vỗ tay nồng nhiệt.
Tôi siết chặt chiếc ly trong tay, khớp ngón tay có chút đau nhói.
Tôi tự nhủ, đây chỉ là lễ nghi thôi.
Tần Thủy là Thượng tướng Đế quốc, anh ấy không thể từ chối lời mời khiêu vũ của Hoàng tử.
Nhưng cảnh tượng tiếp theo, đã hoàn toàn phá tan mọi ảo tưởng của tôi.
Khi bước xuống bậc thang, Lâm Nguyệt đột nhiên bị trẹo chân, cơ thể đổ sang bên cạnh.
Tần Thủy nhanh tay, vươn tay đỡ lấy cậu ấy.
Anh ấy không buông ra ngay.
Mà là nắm tay Lâm Nguyệt, dẫn cậu ấy về chỗ ngồi.
Động tác đó, rất nhẹ nhàng, rất dịu dàng.
Là sự dịu dàng mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
【!!! Nắm tay rồi! Thượng tướng chủ động nắm tay cậu ấy rồi!】
【A a a tôi c.h.ế.t mất! Tình yêu thần tiên gì thế này!】
【Lần này thì cái tên Beta kia nên hết hy vọng rồi chứ? Sự dịu dàng của Thượng tướng chưa bao giờ là dành cho hắn.】
Mắt tôi tối sầm lại.
Chiếc ly trong tay “choang” một tiếng rơi xuống đất, vỡ tan tành.
