BỊ ÉP GẢ CHO VƯƠNG GIA TÀN BẠO

Chap 24

CHƯƠNG 24: HỌA

 

Giọt Sương Trân Châu

 

Trên mặt hồ, giữa tầng tầng lớp lớp lá sen, không khí mát lạnh. Nhưng lúc này, Vân Miểu lại cảm thấy dường như mình đang rất nóng.

Nguồn nhiệt từ mu bàn tay cứ truyền mãi lên mặt hắn, hiện ra màu hồng nhạt giống như hoa sen.

Vân Miểu đột nhiên rụt tay lại, hai lỗ tai phiếm hồng, đồng tử run rẩy: “Vương gia, ta là cho người xem giọt sương!”

Thương Hành Dã nghe thấy giọng điệu có chút trách móc của hắn, ý cười nơi khóe môi càng lan rộng: “Ừm, ta đã nhìn rồi.”

Vân Miểu trừng lớn đôi mắt, muốn chỉ trích hắn vô lại, nhưng lại không dám. Đành phải ấm ức quay đầu đi, không muốn đối diện với hắn nữa.

Ý cười của Thương Hành Dã càng sâu hơn, nhưng cũng biết không thể trêu chọc thêm nữa, bằng không có lẽ sẽ nổi giận giống như Tuyết Đoàn giận dỗi.

“Cây tịnh đế hoa sen này, có màu sắc đậm hơn một chút so với những đóa sen khác.” Thương Hành Dã chuyển đề tài nói.

Vân Miểu thì lại không chú ý tới điểm này. Hắn không tự chủ được quay đầu lại, muốn xem có phải màu sắc khác biệt thật không.

Đối diện với ánh mắt mỉm cười của Thương Hành Dã, Vân Miểu phát hiện mình đã trúng kế, nhưng cũng không tiện quay đầu đi lần nữa.

Vân Miểu thầm mím môi, dời tầm mắt, nhìn về phía tịnh đế hoa sen.

Quả nhiên giống như Thương Hành Dã nói, tịnh đế hoa sen có màu sắc đậm hơn so với những đóa sen xung quanh một chút. Nếu không bị lá sen bên ngoài che lấp, chắc chắn là cây hoa nổi bật nhất trong cả hồ sen này, đẹp vô cùng.

Vân Miểu tiếc nuối nghĩ thầm, thật đáng tiếc không có giấy bút, nếu có thể vẽ đóa tịnh đế hoa sen này ra thì tốt biết bao.

“Ta đã làm gì mà lại đưa hết giấy bút đến đây.” Thương Hành Dã nói.

Vân Miểu mới phát hiện mình đã nói ra điều trong lòng.

Hắn lắc đầu, nói: “Vẫn là không cần làm phiền Hà công công, trở về cũng có thể vẽ.”

Thương Hành Dã nói: “Vậy Vương phi vẽ xong nhất định phải cho ta thưởng thức đấy.”

Vân Miểu cười nói: “Vương gia đừng chê ta vẽ không đẹp là được.”

Thương Hành Dã nhướng mày: “Sao có thể?”

Vân Miểu nói đùa: “Vậy ta vẽ xong nhất định phải treo ở trong thư phòng Vương gia.”

Thương Hành Dã gật đầu: “Được.”

Vân Miểu thấy vẻ mặt Thương Hành Dã nghiêm túc, như thể thật sự muốn đem bức tranh của hắn treo ở trong thư phòng, vội vàng nói: “Vương gia, ta nói đùa thôi, người đừng làm thật.” Thật sự treo lên, hắn sẽ xấu hổ đến mức không có chỗ dung thân.

Thương Hành Dã chỉ mỉm cười, cũng không đáp lại lời Vân Miểu.

“Ta thật sự nói đùa.” Vân Miểu lặp lại một lần nữa, còn túm chặt ống tay áo Thương Hành Dã.

Thương Hành Dã cúi đầu, nhìn như đang xem ống tay áo của mình, kỳ thật là che giấu ý cười rạng rỡ trong mắt: “Đương nhiên là Vương phi thích để chỗ nào thì để chỗ đó, bất quá, để trong phòng ngủ cũng là một lựa chọn không tồi.”

Vân Miểu thầm nghĩ: Được rồi, để trong phòng ngủ tổng thể vẫn tốt hơn để ở thư phòng.

Khi quay về bờ, Thương Hành Dã bảo Vân Miểu đưa mái chèo cho hắn.

Vân Miểu kinh ngạc hỏi: “Vương gia cũng biết chèo thuyền?” Ngay lập tức, hắn lại nghĩ đến, Thương Hành Dã biết chèo thuyền là chuyện rất bình thường, hắn có chút làm quá.

Thương Hành Dã nói: “Trước đây từng đi Giang Nam, học ở bên đó.”

Thương Hành Dã chèo thuyền thật sự vững vàng, chiếc thuyền nhỏ từ từ xuyên qua giữa hoa sen.

“Vương gia chèo giỏi hơn ta nhiều.” Vân Miểu nói lời thật lòng.

Thương Hành Dã: “Vương phi khiêm tốn rồi.”

Không lâu sau, thuyền nhỏ cập bờ.

Hà công công dẫn theo người chạy chậm lại, muốn đỡ Thương Hành Dã rời thuyền.

Kết quả, Thương Hành Dã vài bước đã lưu loát bước lên bờ, còn quay đầu lại dắt Vân Miểu xuống.

Hà công công thấy thế, biết điều lui lại mấy bước.

Sau khi xuống thuyền nhỏ, họ lại lên thuyền du ngoạn.

Điểm tâm và trà nước bên trong thuyền du ngoạn đã được thay mới. Chén ngọt mới mang tới tỏa ra hơi lạnh nhẹ nhàng, còn có nước ô mai ướp lạnh, đều vô cùng giải nhiệt.

Vân Miểu vô thức ăn hơi nhiều một chút, không ngờ hôm sau tỉnh dậy, giọng nói liền có chút không thoải mái, nói chuyện cũng khàn khàn.

Thương Hành Dã nhíu mày sờ trán hắn: “Có chút nóng, Nghiên Thanh đi gọi Lưu Tự đến đây.”

Lưu Tự là người Thương Hành Dã đã cứu khỏi tay bọn cướp trước kia, là một đại phu, y thuật không kém một số thái y trong cung, lại còn trẻ tuổi.

“Vâng!”

Nghiên Thanh vội vàng đi, chỉ chốc lát sau liền kéo Lưu Tự đến.

Lưu Tự chạy theo hổn hển, còn tưởng rằng Thương Hành Dã phát bệnh đau đầu.

Ai ngờ chỉ là Vương phi bị cảm lạnh.

Lưu Tự bắt mạch xong, kê đơn thuốc, thấy Thương Hành Dã vẫn vẻ mặt căng thẳng, liền thầm cười một tiếng trong lòng. Kết hôn quả nhiên không giống, Vương gia cũng trở nên biết lo lắng cho người khác.

Bởi vì bị bệnh, Vân Miểu ở lại trang viên thêm một vài ngày, Thương Hành Dã cũng ở lại trang viên cùng hắn.

Trong cung biết được hắn bị bệnh, sai người đưa tới rất nhiều dược liệu quý hiếm, Lưu Tự nhìn thấy hai mắt sáng lên, mặt đầy si mê.

Vân Miểu cảm thấy thú vị, ngầm hỏi Thương Hành Dã: “Lưu đại phu luôn luôn si mê dược liệu như vậy sao?”

Thương Hành Dã nói: “Hắn là một đại phu văn nhược, có thể vì một gốc linh chi mà liều mạng với bọn cướp cầm đao.”

Vân Miểu đột nhiên nảy sinh một sự kính trọng.

“Đỡ hơn chút nào chưa?” Ánh mắt Thương Hành Dã chứa đựng sự quan tâm.

“Đỡ hơn nhiều rồi, chỉ còn hơi ho khan một chút.” Vân Miểu nói.

Thương Hành Dã: “Thật sự chỉ một chút?”

Vân Miểu nhếch môi: “Thật mà, chúng ta ngày mai khởi hành về Vương phủ đi.”

Thương Hành Dã không đồng ý.

Ở lại trang viên, Vân Miểu không có việc gì khác để làm, liền nhớ tới còn chưa vẽ xong đóa tịnh đế hoa sen kia. Vì thế, hắn phân phó A Lâm đi chuẩn bị bút mực.

Bức tranh hoa sen vẽ xong, Vân Miểu cũng không vừa lòng, nhưng lại không muốn hủy đi nó. Vừa tính cất giấu đi, đã bị Thương Hành Dã nhìn thấy, Vân Miểu bỗng nhiên có loại cảm giác không hay lắm.

back top