BỊ ÉP GẢ CHO VƯƠNG GIA TÀN BẠO

Chap 4

CHƯƠNG 4: TUYẾT ĐOÀN

 

Gặp gỡ Thái hậu

 

Vân Miểu theo Phùng công công đi tới Khang Thọ cung.

Thái hậu đang chờ ở Tây Noãn Các của Khang Thọ cung.

Vân Miểu vừa bước vào Noãn Các, liền cảm nhận được một luồng hơi ấm áp ập vào mặt, xua tan đi cái lạnh của bên ngoài.

Một vị phụ nhân đã qua tuổi năm mươi, nhưng vẫn mang phong thái tuyệt vời, tràn đầy uy nghiêm, đang ngồi trên đệm giường trải tầng tầng vân cẩm, vuốt ve một chú mèo trắng như tuyết đang nằm trong lòng.

Đó chính là Thái hậu nương nương.

“Nhi thần cung thỉnh Thái hậu thánh an.” Thương Hành Dã dẫn Vân Miểu cùng hướng Thái hậu hành lễ.

Vân Miểu trước khi bước vào Noãn Các còn vô cùng căng thẳng, nhưng vừa nhìn thấy Thái hậu, hắn lại trở nên trấn tĩnh, còn có tâm trí để hồi tưởng lại mối quan hệ giữa Thương Hành Dã và Thái hậu.

An Viễn Vương vốn không phải con ruột của Thái hậu, mà là con trai do nha hoàn thân cận bên cạnh Thái hậu sinh ra.

Mẹ đẻ An Viễn Vương sau khi sinh hắn, thân thể vẫn luôn không tốt, không quá mấy năm thì lâm bệnh qua đời. Sau đó, hắn được nuôi dưỡng dưới gối Thái hậu.

Thái hậu đối với An Viễn Vương coi như con ruột, còn Hoàng đế và An Viễn Vương tuổi tác lại chênh lệch quá lớn. An Viễn Vương không gây uy hiếp cho Hoàng đế, Hoàng đế cũng vui vẻ sủng ái người em trai nhỏ tuổi nhất này của mình. Huống chi, sau khi An Viễn Vương trưởng thành, hắn đã lập được rất nhiều công lao ở biên quan cho Đại Cảnh Quốc, còn vì thế mà bị trọng thương.

Thái hậu ý cười rạng rỡ, vẻ mặt từ ái nói: “Mau đứng dậy, để ai gia xem mặt, không cần đa lễ.”

Một cung nữ bên cạnh theo lời Thái hậu phân phó, trải sẵn hai chiếc đệm mềm tơ ngỗng.

Thương Hành Dã ngồi xuống, Vân Miểu liền theo sau ngồi xuống.

Chưa kịp nói chuyện, chú mèo trong lòng Thái hậu đột nhiên nhảy sang lòng Vân Miểu, dùng đôi mắt xanh thẳm tò mò đánh giá hắn.

Vân Miểu không ngờ sẽ xảy ra chuyện bất ngờ này, có chút luống cuống nhìn về phía Thương Hành Dã, trong mắt là vẻ cầu cứu. Thương Hành Dã dường như không tiếp nhận được tín hiệu cầu cứu của Vân Miểu, chỉ kinh ngạc nhìn hắn cùng chú mèo trong lòng hắn.

Thái hậu cũng ngữ khí kinh ngạc nói: “Tuyết Đoàn chưa bao giờ chủ động tới gần người không quen biết.”

Theo lời Thái hậu, Tuyết Đoàn lại ngẩng đầu lên, kêu một tiếng mềm mại về phía Vân Miểu: “Meo~”

Tiếng mèo kêu ngọt ngào làm lòng Vân Miểu như bị lông chim quét qua, hắn hơi muốn sờ sờ cái đầu nhỏ mềm mại, xù lông của Tuyết Đoàn.

Nhưng Vân Miểu kìm lại ý nghĩ của mình. Hắn còn nhớ rõ đây là cung điện của Thái hậu, Tuyết Đoàn là tiểu miêu của Thái hậu, hắn không thể tùy tiện vuốt ve.

“Xem ra Tuyết Đoàn rất thích ngươi.” Thương Hành Dã dường như cuối cùng đã tiếp nhận được tín hiệu cầu cứu của Vân Miểu. Hắn vươn tay sờ sờ đầu Tuyết Đoàn, mà Tuyết Đoàn cũng thuận thế làm nũng cọ cọ lòng bàn tay Thương Hành Dã: “Tuyết Đoàn thích được sờ đầu, Vương phi thử xem?”

Thái hậu cũng cười nói: “Tuyết Đoàn chủ động chạy tới làm nũng, nó thật sự rất thích Vân Miểu con đấy!”

Lúc này Vân Miểu mới dám vươn tay ra, nhẹ nhàng chạm vào đầu Tuyết Đoàn.

“Meo meo~” Tuyết Đoàn lại kêu hai tiếng, dường như vô cùng hài lòng với cái chạm của Vân Miểu, còn thúc giục hắn tiếp tục sờ nó.

Lông Tuyết Đoàn xù xù mềm mềm, giống như đám mây lại giống cánh hoa mềm mại. Trong lòng Vân Miểu vui mừng như tẩm mật đường.

Thương Hành Dã lần đầu tiên nhìn thấy Vân Miểu lộ ra dáng vẻ như vậy, đôi mắt hạnh sáng lấp lánh, khóe môi mang cười, làm hắn không khỏi nghĩ đến cây bạch đào ngàn cánh xinh đẹp trong Vương phủ. Trong lúc nhất thời, hắn có chút sững sờ.

Thái hậu nhận thấy Thương Hành Dã thoáng thất thần, bà nhìn Vân Miểu, rồi lại nhìn Thương Hành Dã, lộ ra nụ cười hài lòng.

Ban đầu, Thái hậu biết người được chọn ở Tống phủ để định ra hôn sự với Thương Hành Dã là Tống Vân Miểu, bà đã không hài lòng lắm. Bởi vì người bà dự định chọn là Tống Minh Khê, vị công tử có tiếng xinh đẹp ở Kinh thành này.

Bất quá, khi nhìn thấy Tống Vân Miểu lần đầu tiên, bà đã hơi kinh ngạc bởi vẻ ngoài xinh đẹp tinh xảo của hắn. Việc Tuyết Đoàn thân cận với hắn lại càng khiến bà kinh ngạc. Tuyết Đoàn là một chú mèo thông minh, mẫn cảm, lại rất độc lập, có thể khiến nó chủ động tới gần người ngoài không có mấy người đâu! Thái hậu cảm thấy người được Tuyết Đoàn yêu thích, đại khái sẽ không tệ. Huống chi, ánh mắt Vân Miểu theo bản năng hướng về phía Thương Hành Dã cầu cứu khi gặp khó khăn, cùng dáng vẻ Thương Hành Dã vì nụ cười của Vân Miểu mà thoáng thất thần, đều làm Thái hậu cảm thấy tình cảm ngày sau của bọn họ nhất định sẽ không tồi.

Nghĩ như vậy, Thái hậu liền cảm thấy chuyện lúc trước Phúc công công và Thanh Tùng Đại sư đi Tống phủ, Tống Minh Khê bị thương không thể ra ngoài, bất luận vết thương đó rốt cuộc là tình huống như thế nào, đều là ý trời.

Tuyết Đoàn cuộn tròn lại, nằm vững vàng trong lòng Vân Miểu, cũng làm Vân Miểu nhẹ nhàng buông xuống nỗi lo lắng luôn mang trong lòng từ khi tới Khang Thọ cung.

Nhờ có Tuyết Đoàn, Thái hậu cùng Vân Miểu và Thương Hành Dã đã mở lời trò chuyện vui vẻ rất nhiều, bất tri bất giác đã qua đi nửa canh giờ.

Thái hậu muốn giữ Thương Hành Dã và Vân Miểu ở lại Khang Thọ cung dùng cơm trưa, nhưng còn sớm, nên bà bảo Thương Hành Dã dẫn Vân Miểu đi dạo Ngự Hoa Viên: “Trong hoa viên hoa nghênh xuân nở vừa độ, hãy đi thưởng thức một phen.” Dứt lời, bà còn phân phó cung nữ Đông Sương đi theo.


 

Hương hoa Mai

 

Trong Ngự Hoa Viên, hai bên có một con đường lát đá trồng đầy hoa nghênh xuân. Thương Hành Dã dẫn Vân Miểu đi về phía con đường nhỏ đó.

Đến gần con đường, Vân Miểu liền ngửi thấy một mùi hương thanh nhã, vô cùng hợp lòng người.

Cuối con đường đá có hai hướng. Ngự Hoa Viên rất lớn, rõ ràng không đủ thời gian để đi dạo cả hai hướng. Thế là Thương Hành Dã dừng bước nói: “Vương phi muốn đi xem đào hoa, hay là hoa mai?”

Vân Miểu không ngờ Thương Hành Dã lại hỏi ý kiến mình. Hắn chần chừ một chút, nói: “Lúc này vẫn chưa đến lúc đào hoa nở rộ nhất, chi bằng đi xem hoa mai trước.”

Thương Hành Dã nói: “Vương phi nói có lý, đi thôi, đi xem hoa mai.”

Thương Hành Dã hướng về phía bên phải, Vân Miểu đuổi kịp theo sau.

Từ đằng xa, Vân Miểu đã nhìn thấy một mảng màu đỏ ửng, giống như mây tía lúc chiều tà.

Vẫn chưa đi vào rừng mai thì đã thấy Phúc công công bước đi vội vàng tới.

“Nô tài tham kiến Tiểu Vương gia và Vương phi!” Phúc công công đi nhanh như vậy nhưng không hề thở dốc, giọng nói vẫn to rõ, vững vàng: “Vương gia, Hoàng thượng thỉnh ngài đến Ngọc Thư Các, có chuyện quan trọng thương nghị.”

Thương Hành Dã không thể bầu bạn cùng Vân Miểu dạo rừng hoa mai. Hắn nói: “Phía sau rừng mai có một cái hồ, bên hồ có một cái đình. Vương phi nếu mệt mỏi có thể tới đó nghỉ ngơi một lát.” Nói xong, hắn liền đi theo Phúc công công rời đi.

Tiền Nhị và Mặc Dao được Thương Hành Dã giữ lại, đi theo Vân Miểu.

Trong thiên viện của Vân Miểu ở Tống phủ cũng có một gốc hoa mai, nghe Liễu cô cô nói là do mẫu thân Vân Miểu tự tay gieo. Năm nay nó đã nở sớm, không biết hiện giờ có tàn chưa.

Khác với những cây hoa mai trong cung này, hoa mai ở thiên viện là màu trắng, không có vẻ đẹp rực rỡ như ở đây, nhưng Vân Miểu vẫn thích gốc cây ở sân kia hơn.

Vân Miểu nhìn ngắm hai mắt, quyết định đi đến cái đình mà Thương Hành Dã đã nói để ngồi xuống.

Đình được gọi là Bích Liễu Đình. Cây dương liễu bên cạnh đang xanh non, những cành dài rủ xuống mặt hồ, gió thổi qua mang theo từng trận gợn sóng.

Vân Miểu ngồi xuống ghế đá bạch ngọc, nhìn đôi chim đang đùa giỡn trong hồ, cảm thấy thật thú vị.

Chỉ cần ở yên chỗ này, cũng có thể đợi đến giờ ăn cơm trưa.

Bỗng nhiên, một tràng tiếng đùa giỡn ầm ĩ từ xa tới gần.

Một thiếu niên mặc quần áo màu vàng nhạt chạy chậm ở phía trước, phía sau có mấy thái giám và cung nữ đuổi theo.

Vân Miểu không cẩn thận đối mặt với thiếu niên, thiếu niên kia liền lập tức hướng về phía hắn mà tới.

“Nô tài tham kiến Bát Hoàng tử Điện hạ.” Những người bên cạnh Vân Miểu đối với thiếu niên kia hành lễ.

Vân Miểu lúc này mới biết thiếu niên là Bát Hoàng tử Thương Nam Tinh, người vô cùng được sủng ái.

Khi còn ở Tống phủ, Vân Miểu từng nghe Tống Minh Xuyên nói với Tống Minh Khê trong khoảnh khắc hiếm hoi hai huynh đệ gặp nhau: “Bát Hoàng tử được Hoàng đế và Hoàng hậu vô cùng sủng ái, tính cách có chút nuông chiều, nhưng nếu hắn có hảo cảm với ngươi thì có thể chung sống rất tốt. Minh Khê, ngươi cùng Bát Hoàng tử tuổi xấp xỉ, có cơ hội kết giao nhất định phải nắm bắt cho tốt.”

“Ngươi chính là Vương phi mới cưới của Hành Dã Hoàng thúc?” Bát Hoàng tử dừng lại trước mặt Vân Miểu, đánh giá từ trên xuống dưới: “Thật là rất xinh đẹp, Thẩm ca ca thua rồi.”

back top