BỊ ÉP GẢ CHO VƯƠNG GIA TÀN BẠO

Chap 40

CHƯƠNG 40: GẶP ĐƯỢC

 

Lễ Vật Của Hoàng Đế

 

Trong yến hội, tất cả khách mời đều đã ngồi vào vị trí của mình, nhưng mọi người đều chưa động đũa.

Vũ công, nhạc sư đang biểu diễn, tiếng đàn sáo thanh tao.

Bỗng nhiên, bên ngoài truyền đến âm thanh.

“Hoàng Thượng giá lâm ——”

Tiếng đàn sáo ngừng lại, tất cả mọi người nhìn ra phía ngoài.

Thương Hành Dã và Triều Nhan công chúa đi ở phía trước, Vân Miểu hơi chậm lại một bước đi theo bên cạnh Thương Hành Dã, cùng hướng ra phía ngoài, theo sau là tất cả khách mời.

“Thần cung thỉnh Hoàng Thượng thánh an!” Mọi người đồng thanh hành lễ.

Ở cổng lớn, Hoàng đế chậm rãi đi đến. Ông cúi người đỡ Thương Hành Dã dậy và nói: “Hôm nay là sinh nhật Hành Dã, là ngày đại hỉ đáng chúc mừng, các ái khanh không cần đa lễ.”

“Tạ Hoàng Thượng!”

Hoàng đế nhập tọa, yến hội chính thức bắt đầu.

Trong yến hội, ngoài một bộ phận thích ăn, những người khác đều đang chờ mong lễ vật sinh nhật mà Hoàng đế ban tặng Thương Hành Dã năm nay là gì.

Thương Hành Vũ khẽ nhướng mày, nhìn những người đang chờ mong dưới tòa, cũng không úp mở. Ông nhẹ nhàng giơ tay, Phúc công công hiểu ý, triển khai cuộn thánh chỉ đang ôm trong tay.

“Phụng thiên thừa vận hoàng đế, chiếu rằng: Nay nhân dịp An Viễn Vương sinh nhật, Trẫm tâm cực duyệt, đặc ban...”

Từng món lễ vật quý giá theo lời Phúc công công nói được dâng lên.

Có chạm ngọc Hòa Điền bạch ngọc, chậu hoa mã não nhiều màu, danh kiếm khảm đá quý và nhiều vật phẩm trân quý khác.

Những người đã từng tham gia sinh nhật Thương Hành Dã trước đây, trong lòng không nổi lên quá nhiều gợn sóng, còn những người chưa từng tham gia thì mặt đầy ngưỡng mộ và kinh ngạc.

Nhưng món quà cuối cùng, món quà áp trục vừa được Phúc công công niệm tên ra, ngay cả những người trước đó không có gợn sóng trong lòng cũng chấn kinh.

“Ban một khối Trầm thủy hương Nam Lưu Ly Hải!”

Sự chú ý của Vân Miểu cũng theo mọi người chuyển đến khối trầm thủy hương.

Nam Lưu Ly Hải là một nơi thần bí nguy hiểm, bảo vật có thể ra từ nơi đó, không cái nào không phải là vật giá trị liên thành.

Trầm thủy hương có tác dụng an thần, trợ ngủ, trấn tĩnh. Khối trầm thủy hương từ Nam Lưu Ly Hải ra công hiệu chắc chắn càng lớn hơn.

Vân Miểu chưa từng thấy bảo vật từ Nam Lưu Ly Hải bao giờ. Hắn tò mò nhìn qua, đáng tiếc chỉ nhìn thấy chiếc hộp đựng trầm thủy hương.

Bất quá chiếc hộp này cũng không tầm thường, bên trên khảm đá quý, xà cừ, vô cùng hoa lệ quý khí.

“Đẹp quá.” Tống Minh Khê nhẹ nhàng nói, trong mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ tột cùng.

Sau khi chiếc hộp được thu lại, ánh mắt Tống Minh Khê chuyển sang Vân Miểu bên cạnh. Chẳng bao lâu nữa Nhị ca có thể nhìn thấy trầm thủy hương Nam Lưu Ly Hải trông như thế nào rồi phải không?

Nếu lúc trước hắn không tránh né tứ hôn, vậy người có thể nhìn thấy trầm thủy hương chính là hắn sao?

Tống Minh Khê đột nhiên nảy ra ý nghĩ này, rồi sau đó lại bị suy nghĩ của chính mình làm hoảng sợ.

Tống Minh Khê thầm nghĩ, ta đang nghĩ gì vậy! Ta chính là muốn thành thân với Tử Ninh ca ca mà!

Vân Miểu dường như cảm nhận được ánh mắt hắn nhìn chăm chú, quay lại nhìn. Hắn cười với Vân Miểu, sau đó cúi thấp mắt xuống.

“Minh Khê.” Tống Tri nhìn thấy sự ngưỡng mộ của Tống Minh Khê trong mắt, ông ta dặn dò: “Lát nữa yến hội kết thúc, con ở lại bầu bạn trò chuyện với Nhị ca con một lát, rồi về Tống phủ cũng không muộn.”

“Vâng, Phụ thân.”

Lời dặn dò đột ngột của Tống Tri khiến Tống Minh Khê nghi hoặc. Phụ thân từ trước đến nay không thích quan tâm Nhị ca, lại bảo mình đi bầu bạn với Nhị ca?

Bất quá Tống Minh Khê chính mình cũng muốn tìm Vân Miểu trò chuyện, lời dặn dò của Tống Tri vừa lúc hợp ý hắn.

Trong yến hội, Thương Hành Vũ không ở lại bao lâu. Thân là Hoàng đế, ông còn rất nhiều việc phải bận rộn. Việc ông có thể đích thân đến chúc mừng sinh nhật Thương Hành Dã là để thể hiện sự coi trọng của mình dành cho Thương Hành Dã.

Hoàng đế rời đi sau, một đoạn thời gian sau, không khí yến hội trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Có rất nhiều người đến kính rượu Thương Hành Dã, Vân Miểu cũng không thể không uống một ít.

Tửu lượng của Vân Miểu không tốt, uống một chút liền cảm thấy mặt nóng ran.

Thương Hành Dã nhận thấy điều đó, nói: “Đi hoa viên tản bộ đi.”

Yến hội còn chưa kết thúc, Vân Miểu cảm thấy mình rời bàn không tốt lắm, lắc đầu muốn từ chối.

Thương Hành Dã cong khóe môi: “Không phải nói phải chuẩn bị món đồ ngọt mới cho ta sao? Ta để bụng chờ đây.”

Vân Miểu rối rắm một lát, quyết định nghe Thương Hành Dã. Hắn vốn định khuyên Thương Hành Dã không nên uống quá nhiều, nhưng hôm nay là trường hợp không có cách nào uống ít.

Cần nấu một chút trà giải rượu, Vân Miểu nghĩ.

Trong bếp sẽ chuẩn bị trà giải rượu, nhưng Vân Miểu muốn nấu một loại khác biệt với loại bếp chuẩn bị.

Hắn muốn nấu là Nước chanh lê mật ong. Lúc nhỏ Vân Sơ từng nấu, cách làm rất đơn giản, chua chua ngọt ngọt rất dễ uống.

Lúc ăn khoai nghiền ngàn tầng mà ngấy cũng có thể uống nước chanh lê để giảm độ ngấy.

 

Lời Mời Riêng

 

Sau khi Vân Miểu rời bàn, Tống Minh Khê được Tống Tri nhắc nhở, vì thế hắn cũng rời bàn, chầm chậm đi theo.

Còn Vân Miểu, người đã đi đến hoa viên, lại gặp phải Thẩm Liên Du.

“Xin thỉnh an Vương phi.” Thẩm Liên Du nói: “Vương phi có thể nể mặt cho tại hạ mượn một bước nói chuyện không?”

back top