KIM CHỦ CỦA TÔI BỊ MẮC CHỨNG ĐA NHÂN CÁCH

Chương 2

Có thể nói là cực kỳ bám người.

Thời gian chuyển đổi giữa hai người họ đã rất có quy luật.

Vì vậy, tôi luôn tranh thủ rời khỏi biệt thự của Lương Yến Sơn trước khi nhân cách ban ngày xuất hiện.

Và quay lại biệt thự của anh ta trước khi nhân cách ban đêm xuất hiện, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Sau khi phát hiện ra chuyện này, tôi có từng nghĩ đến việc chia tay không?

Đương nhiên là có chứ!

Nhưng Lương Yến Sơn của ban ngày không có ký ức của Lương Yến Sơn ban đêm.

Anh ta không biết nhân cách ban đêm xuất hiện thì có tính chiếm hữu với tôi mạnh mẽ đến mức nào.

Mỗi tháng anh ta đưa cho tôi sáu con số tiền tiêu vặt, chỉ để tôi vĩnh viễn ở lại nhà anh ta.

Lúc Lương Yến Sơn ban ngày xuất hiện lần đầu, anh ta đã đề nghị chấm dứt quan hệ bao nuôi.

Nhưng cứ đến tối, điện thoại của anh ta lại gọi tới.

Anh ta không nhớ chuyện ban ngày.

Cũng không biết chuyện chúng tôi đã chia tay.

Anh ta chỉ một mực chất vấn tôi, có phải đã chán rồi, muốn bỏ trốn khỏi bên cạnh anh ta không.

Sau đó thì bắt đầu tăng tiền cho tôi.

Vì thế tôi không muốn từ bỏ công việc không hẳn là công việc này.

Thế là, dưới chế độ chuyển đổi của họ.

Tôi đã tìm thấy điểm cân bằng.

Tuy hàng ngày phải chạy đi chạy lại, nhưng cũng coi như duy trì được sự bình yên giữa tôi và hai người họ.

Tôi gọi Lương Yến Sơn ban ngày là Lương Yến Sơn xấu, bởi vì tính tình của anh ta thực sự rất tệ.

Còn người ban đêm là Lương Yến Sơn tốt, vì ngoài việc hơi vô độ ra thì mọi mặt khác anh ta đều đối xử rất tốt với tôi.

Chúng tôi duy trì một sự cân bằng kỳ lạ.

Nhưng hôm nay.

Hình như có chút thay đổi.

Thời gian Lương Yến Sơn tốt xuất hiện hình như đã sớm hơn một chút.

Vì vậy mới khiến anh ta phát hiện ra chuyện tôi không có nhà.

Cúp điện thoại, tôi gọi taxi đi thẳng đến nhà Lương Yến Sơn, cũng không quên mang theo túi rau tôi vừa mua.

 

“Tôi đi mua thức ăn, tối nay muốn làm vài món ngon cho anh, không ngờ anh lại về sớm thế.”

Tôi mở cửa, không thấy Lương Yến Sơn đâu.

Nhưng tôi biết anh ta đang ở nhà.

Chắc lại đang giận dỗi rồi.

Tôi chuẩn bị thay giày rồi đi dỗ dành anh ta.

Ai ngờ giây tiếp theo, tôi đã bị một bàn tay kéo mạnh vào lòng.

 

 

back top