KIM CHỦ CỦA TÔI BỊ MẮC CHỨNG ĐA NHÂN CÁCH

Chương 22

Vậy thì tôi cũng không cần lo lắng gì nữa.

Cứ như vậy, tôi ở lại công ty của Lương Yến Sơn.

Tuy mấy năm nay không có công việc chính thức, nhưng tôi cũng nhận làm thêm một chút việc cá nhân.

Nên việc bắt đầu công việc cũng không quá xa lạ.

Rất nhanh tôi đã thích nghi được.

Chỉ là tôi luôn cảm thấy làm việc ở công ty này, tần suất gặp Lương Yến Sơn quá nhiều.

Ông chủ cũng rảnh rỗi đến thế sao?

Hầu như ngày nào tôi cũng có thể gặp anh ta một lần, bất kể là vì công việc, hay chỉ là tình cờ gặp.

Thực sự cho tôi một cảm giác rằng mối quan hệ giữa chúng tôi vẫn chưa kết thúc.

 

“Tiểu Du, hôm nay đi liên hoan không? Ông chủ bao đấy.”

Ban đầu tôi định từ chối.

Nhưng nghĩ lại, tôi mới đến mà không đi liên hoan hình như không hợp lý lắm.

Hơn nữa còn có nhiều người như vậy.

Cũng không phải chỉ có mình tôi đi ăn riêng với Lương Yến Sơn.

Cũng không cần phải né tránh đến thế.

“Đi.”

“Được.”

Quả nhiên là Lương Yến Sơn, ra tay vẫn hào phóng như vậy, ngay cả mời ăn cũng không hề qua loa chút nào.

Tôi ăn rất ngon.

Uống rượu cũng hơi choáng váng đầu óc.

Đến mức, sau khi mọi người về hết, Lương Yến Sơn ngỏ ý muốn đưa tôi về nhà, tôi lại không phản ứng kịp.

Thậm chí còn trực tiếp lên xe của anh ta.

Về đến nhà, tôi mới nhận ra, hình như không nên lên xe anh ta.

Nhưng rất nhanh, có tiếng gõ cửa vang lên ở cửa nhà tôi.

Là một người rất bất ngờ.

Là người vừa mới gặp, người mà tôi vừa bước xuống xe của anh ta.

Lương Yến Sơn.

Chỉ là lần này đối diện với ánh mắt của anh ta, tôi sững sờ.

Bởi vì ánh mắt này.

Chỉ có thể là…

 

 

back top