MANG CỐT NHỤC CỦA ALPHA BỎ ĐI, NHIỀU NĂM SAU GẶP LẠI, TÔI TRỞ THÀNH BIÊN TẬP VIÊN CỦA HẮN

Chương 8

 

Sau đó Tần Diên Sâm liền bỏ mặc tất cả mà cắt chương.

Thực ra, truyện này rất nổi.

Có lẽ vì tình tiết quá tức c.h.ế.t người, nên vô số lời chửi rủa.

Tiếp tục ngược cũng chưa chắc đã không được.

Vì thế tôi nói thật: “Không sao đâu, anh cứ tiếp tục ngược đi, nhiều độc giả thích cái kiểu tình tiết xoắn ruột này, tuy chửi nhưng vẫn đọc.”

Tần Diên Sâm buồn chán dựa vào mép bàn.

Anh nhường chiếc ghế công thái học cho tôi ngồi, còn mình thì duỗi đôi chân dài bên cạnh chờ tôi đọc xong.

Nghe tôi nói vậy, anh thất vọng lắc đầu.

“Tôi không muốn lời chửi rủa, tôi muốn truy thê hiệu quả.”

“Tôi viết như vậy, chỉ muốn biết liệu cưỡng chế yêu mà nhiều độc giả hô hào là ngon, là thích có thực sự hữu dụng không.”

“Nhưng hầu hết mọi người đều chửi tôi, chứng tỏ phương pháp này không được đại chúng chấp nhận.”

Nói rồi, anh quay đầu hỏi tôi: “Bảo bối, cậu có chấp nhận được không?”

Tôi nghe anh gọi mình như vậy thì sững lại một chút.

Sau đó mới nhận ra anh đang gọi bút danh của tôi.

Trời ạ.

Khiến người ta ngại ngùng quá.

Tôi đỏ mặt, “Cái đó… đại đại, anh có thể gọi thẳng tôi là Biên Biên thôi, gọi như vậy tôi hơi ngại.”

“Cá nhân tôi cho rằng, cái kiểu cưỡng chế yêu này, trước tiên phải có yêu, sau đó mới có cưỡng chế.”

“Kiểu anh viết, với tư cách độc giả tôi không chấp nhận được lắm.”

“Nhưng với tư cách biên tập viên, tôi sẽ khuyên anh, kiếm được tiền là được, dù sao, kết cục để công không truy được, chính là hỏa táng tràng thành công.”

Mắt Tần Diên Sâm sâu thẳm.

“Vậy nếu tôi muốn công truy được thì sao?”

Tôi cong môi cười, “Thế gọi là gương vỡ lại lành, không gọi là truy thê hỏa táng tràng.”

Tần Diên Sâm nói chắc như đinh đóng cột: “Vậy thì tôi viết là gương vỡ lại lành.”

Tôi bó tay.

Quả nhiên là đại gia không thiếu tiền.

Nghĩ gì làm nấy.

Tôi nhịn.

“Vậy thì tôi khuyên anh nên để nhân vật công dưới bàn phím của anh hãy làm người, tận dụng cơ hội đối xử tốt với thụ, xoa dịu vết thương lòng của cậu ấy, sau đó, yêu lại từ đầu một cách bình đẳng và bình thường.”

Hai tay Tần Diên Sâm chống vào ghế của tôi, xoay tôi chín mươi độ.

Cúi người nhìn tôi một cách nghiêm túc.

Giống như đang rất thâm tình.

Sau đó hỏi tôi: “Vậy tôi phải làm thế nào?”

 

 

back top