NĂM NĂM SAU KHI TÔI BẮT CÓC HẮN, HẮN TRỞ THÀNH NGƯỜI THỪA KẾ ĐƯỢC SĂN ĐÓN NHẤT

Chương 12

Tiếng reo hò trên khán đài dâng lên hết đợt này đến đợt khác.

Có lẽ mọi người đều không ngờ tới, tôi lại có thể tích lũy sức lực để phản công.

Mọi người càng không ngờ, tôi dám ra tay tàn nhẫn với người được Phó Tổng coi trọng, ngay dưới mũi cậu ấy.

Thành bại nằm ở cú đánh cuối cùng này.

Răng hàm của tôi gần như cắn nát.

Cánh tay siết chặt Lý Diên Chu cứng như gọng kìm, không dám buông lỏng một chút nào.

Phó Cảnh Thanh ngồi trên khán đài, tay phải nắm chặt thành nắm đấm.

Rồi lại từ từ buông ra.

Trọng tài bắt đầu đếm ngược.

Lý Diên Chu không thể thoát ra, gần như trợn trắng mắt.

Sau khi đếm ngược kết thúc.

Tiếng reo hò trên khán đài vang vọng, mọi người dùng hết sức lực toàn thân để hô vang tên tôi.

Tôi run rẩy buông tay.

Có lẽ vì dùng sức quá lâu, cánh tay gần như mất hết cảm giác.

Trọng tài nắm lấy cổ tay tôi giơ cao lên, báo hiệu chiến thắng của tôi.

Tôi loạng choạng đứng dậy, đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Phó Cảnh Thanh.

Mỉm cười rất nhạt với cậu ấy.

Tiểu thiếu gia.

Tôi thắng rồi.

Một ngàn vạn đó, là của tôi.

 

back top