NĂM NĂM SAU KHI TÔI BẮT CÓC HẮN, HẮN TRỞ THÀNH NGƯỜI THỪA KẾ ĐƯỢC SĂN ĐÓN NHẤT

Chương 7

Đứng ở Bắc Thành quen thuộc, tôi chợt nhận ra.

Đây là nơi năm xưa tôi đưa mẹ đến khám bệnh.

Tôi đã rời đi bốn năm rồi.

Và cũng đã năm năm kể từ lần gặp Phó Cảnh Thanh.

Bây giờ Phó Cảnh Thanh đã hai mươi lăm tuổi rồi.

Không biết cậu ấy sống thế nào.

Tôi lắc mạnh đầu, quấn băng gạc kỹ lưỡng lên cánh tay.

Cánh tay này suýt chút nữa bị gãy trong trận đấu lần trước.

Chỉ có quấn băng gạc chặt lại, mới không cảm thấy đau đớn từ những vết bầm tím khắp nơi.

Trong lòng tôi có một chút phấn khích.

Đợi lấy được mười vạn tệ này, tôi lại có thể trả được một khoản nợ.

Phía sau, có người thì thầm về bóng lưng tôi:

"Sao vẫn có thằng ngốc chịu nhận trận đấu quyền Anh này nhỉ?"

"Đúng thế, chẳng lẽ nó không biết, Lý Diên Chu đấu với nó, là người của Phó Tổng sao."

Hai chữ 'Phó Tổng' khiến tay tôi run lên.

Không biết 'Phó Tổng' trong miệng họ, là thiếu gia lớn nhà họ Phó.

Hay là tiểu thiếu gia nhà họ Phó, Phó Cảnh Thanh.

Sàn đấu không cho tôi quá nhiều thời gian suy nghĩ.

Tôi được đám đông vây quanh bước lên đài.

Đối diện là Lý Diên Chu.

Đôi mắt hắn cười đắc ý, sự ngông cuồng khiến khuôn mặt hắn có chút méo mó.

Những người cá cược bên ngoài đều đặt cược hắn thắng.

Những âm thanh không ngớt lọt vào tai tôi:

"Chắc chắn là chọn Lý Diên Chu thắng, phía sau hắn có nhà họ Phó chống lưng, Lâm Mịch thì chẳng có gì."

"Đúng thế, sàn đấu này chơi bằng thế lực, chứ có phải ai đánh giỏi là lấy được tiền thưởng đâu."

"Lý Diên Chu dựa vào thế lực nhà họ Phó, đã thắng liên tiếp mấy chục trận rồi, chỉ tiền thưởng thôi cũng ít nhất năm triệu."

Không một ai đặt cược tôi.

Không quan trọng.

Mười vạn tệ đó, tôi phải giành cho bằng được.

 

back top