Phó Kí Minh đã thuê một bảo mẫu, thường ngày đưa Miểu Miểu đi chơi.
Tôi tranh thủ thời gian ra ngoài, mua một số đồ dùng Miểu Miểu có thể dùng sau này. Mặc dù nhà họ Phó không thiếu tiền, nhưng là một người cha Omega, không thể bầu bạn cùng con khôn lớn, tôi luôn muốn để lại thêm chút gì đó.
Khi trở về đã là nửa đêm, tôi quay về phòng người làm xem Miểu Miểu đã ngủ ngoan chưa.
Tôi đ.â.m sầm vào một lồng n.g.ự.c cứng rắn xa lạ, là Phó Kí Minh.
Sao anh ta lại ở đây?
Tôi vừa ngẩng đầu lên, đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người anh ta.
Thấy trong phòng không có ai, tôi hỏi: “Miểu Miểu đâu?”
Phó Kí Minh cụp mắt, duỗi chân dài ra.
Đè tôi xuống giường, “Bảo mẫu đưa đi rồi.”
Anh ta thành thạo tách đôi chân đã có chút ngượng nghịu của tôi.
“Trước đây làm thế nào, mới hai năm thôi, đã quên hết rồi à?”
Trong bóng tối, mặt tôi đỏ bừng.
“Phó Kí Minh anh… anh bỏ tôi ra!”
Phó Kí Minh cong môi cười, không buông tay.
“Hiện tại, là tiên sinh Diệp đang ăn nhờ ở đậu, sống nhờ nhà tôi, chẳng lẽ không cần trả giá chút gì sao?”
Mùi Pheromone Alpha quen thuộc bao trùm khắp nơi, tôi mới biết người đàn ông này đang trong kỳ dễ cảm.
“Tôi có thể dọn dẹp, quét tước rửa bát.”
“Dọn dẹp? Quét tước rửa bát?”
Phó Kí Minh dường như cười nhạo một tiếng, không quan tâm, ngược lại còn vỗ vào tôi, bảo tôi nâng m.ô.n.g lên.
“Ngay cả hai năm trước, tôi có bao giờ để cậu làm những việc đó? Hơn nữa, những việc này cậu cũng không biết làm.”
Tôi cúi mắt, mím chặt môi.
Năm xưa được Phó Kí Minh nuôi dưỡng, mười ngón tay không dính nước.
Tôi đã không còn là chim hoàng yến được nuôi dưỡng trong nhà sau khi gia đình sa sút nữa rồi.
Một người cha Omega đơn thân, việc gì cũng phải học làm.
Tôi không muốn dây dưa với anh ta nữa, cắn môi, đưa tay đẩy anh ta ra, muốn tìm Miểu Miểu.
“Phó Kí Minh, trễ quá rồi, tôi phải đi xem Miểu Miểu…”
Cơ thể bị giữ chặt, anh ta hôn loạn lên vai tôi.
“Còn nhắc đến đứa con hoang đó? Diệp Bạch, cậu bỏ tôi đi ròng rã hai năm, tôi thực sự hận c.h.ế.t cậu, hận đến mức chỉ mong cậu c.h.ế.t đi.”
Tôi bị cắn đến mức đồng tử giãn ra, chỉ có thể thấy trong tầm nhìn mờ ảo, anh ta gần như thành kính hôn lên tuyến thể của tôi.
“Diệp Bạch, cả đời này cậu nợ tôi, cả đời này cậu chỉ có thể bị giữ lại bên cạnh tôi, chấp nhận sự hận thù của tôi.”
Anh ta có thể chấp nhận tôi đã bị người đàn ông khác đánh dấu, cũng có thể chấp nhận tôi đã từng sinh một đứa con không phải của anh ta.
Nhưng, anh ta hận tôi, muốn tôi phải trả nợ suốt quãng đời còn lại.
Tôi không trả lời anh ta, cũng không đẩy anh ta nữa, đối với một người sắp chết, một đêm hoang đường trước khi c.h.ế.t cũng tốt.
Tôi hôn lên trán người đàn ông đó, tâm trạng phức tạp.
Tôi thầm nói trong lòng, Phó Kí Minh, chúng ta không có vĩnh viễn.
