NĂM THỨ HAI SAU KHI BỎ TRỐN MANG THEO CON, TÔI TRỞ VỀ NƯỚC TÌM CHA CỦA ĐỨA BÉ

Chương 7

Vị Omega mà tôi gặp khi mới đến gặp Phó Kí Minh lại mang quà đến, bảo mẫu phía sau còn bế theo một đứa trẻ lớn hơn Miểu Miểu khoảng ba bốn tuổi.

Cô ta không phải là Omega mới mà Phó Kí Minh tìm trong hai năm nay, mà là chị gái cùng cha khác mẹ của Phó Kí Minh.

Mặc dù tôi chưa từng gặp chị gái Phó Kí Minh trước đây, nhưng tôi đã nghe nói, quan hệ giữa hai chị em họ khá tốt.

Hai đứa trẻ được người làm đưa đi chơi.

Chị gái Phó Kí Minh nhìn tôi từ trên xuống dưới.

“Cậu chính là… Omega mà em trai nuôi dưỡng sao? Hai năm trước chuyện cậu và Phó Kí Minh ầm ĩ khắp giới thượng lưu, tôi còn tưởng, cậu sẽ không trở về nữa.”

Tôi cười khổ, “Vâng, tôi thật sự là loại không biết xấu hổ.”

Đắc tội với Phó Kí Minh đến c.h.ế.t đi sống lại, mà còn dám quay lại sao?

Chị gái Phó Kí Minh thì không nói gì thêm.

“Đã trở về rồi, thì hãy sống tốt với em trai, đứa bé cứ để ở nhà họ Phó nuôi, nhưng quyền thừa kế thì…”

Sự bố thí cao ngạo vô tình lộ ra của giới thượng lưu, lọt vào tai, càng giống một sự sỉ nhục.

“Phó Minh Nguyệt.” Phó Kí Minh không biết từ lúc nào đã đứng sau tôi, trầm giọng cắt lời chị gái anh ta, “Tài sản của tôi sau này phân chia thế nào, không cần chị phải chỉ dạy.”

Chị anh ta lập tức thay đổi sắc mặt.

“Phó Kí Minh, em thực sự muốn chia tài sản cho người ngoài sao?”

Tôi cắn răng, nhẹ giọng nói:

“Miểu Miểu không phải người ngoài, thằng bé là con ruột của Phó Kí Minh…”

Lời chưa dứt, người làm xông vào, “Không xong rồi, Phó tiên sinh, Miểu Miểu bị cậu chủ biểu (con của chị gái) lỡ tay đẩy, bị chiếc bình hoa rơi xuống làm bị thương rồi!”

Cái gì? Tôi gần như chạy đến một cách lảo đảo, nhìn thấy Miểu Miểu đang khóc ngồi giữa những mảnh sứ vỡ.

“Miểu Miểu…!”

Tôi bất chấp vết m.á.u ôm đứa trẻ lên, tim đau đến nghẹt thở.

Gia đình Phó có bác sĩ riêng, nhanh chóng giúp Miểu Miểu chụp X-quang, kiểm tra toàn diện.

Phó Kí Minh đỡ vai tôi, bình tĩnh nói: “Bác sĩ đã xem qua, không có gì nghiêm trọng, nuôi dưỡng vài tháng sẽ ổn thôi.”

Đứa trẻ lớn nửa vời không biết nặng nhẹ, nhìn những vết trầy xước rỉ m.á.u trên người Miểu Miểu, trong khi người cha ruột của nó lại nói một cách nhẹ nhàng như vậy, khiến trái tim tôi đau thắt lại.

“Vài tháng? Anh có biết Miểu Miểu mới lớn chừng nào không? Đứa trẻ nhỏ như vậy, làm sao thằng bé kia có thể xuống tay? Rõ ràng có bảo mẫu ở bên cạnh, tại sao không ngăn lại?”

Phó Kí Minh im lặng, thực ra anh ta không nói tôi cũng biết.

Bảo mẫu tất nhiên không dám ngăn, bởi vì con của chị gái Phó Kí Minh là cậu chủ biểu chính thống, còn Miểu Miểu của tôi là gì?

Phó Kí Minh ôm lấy tôi: “…Cậu bình tĩnh đi, trẻ con đùa giỡn là chuyện thường, tôi thay chị gái xin lỗi cậu và Miểu Miểu. Chỉ là vết thương ngoài da, không tổn thương xương, hồi nhỏ tôi cũng từng bị như vậy, còn ngã đau hơn, cũng không yếu ớt đến thế.”

Tôi lấy gì để bình tĩnh đây? Miểu Miểu là mạng sống của tôi!

Vì sinh non, từ nhỏ Miểu Miểu đã yếu hơn những đứa trẻ cùng tuổi, trông hoàn toàn không có thể chất của một đứa bé hai tuổi.

Miểu Miểu bị thương, tôi vừa lo vừa giận.

Mặc dù hy vọng rất mong manh, tôi vẫn thực lòng mong Phó Kí Minh thích Miểu Miểu từ tận đáy lòng, chứ không phải vì thằng bé là con ruột của anh ta.

Nếu Miểu Miểu chỉ là con của người tình cũ đã qua đời, nếu sau này có Omega khác sinh con cho anh ta, Miểu Miểu sẽ mất đi cả cái mác con ruột, độc nhất này.

Vậy Miểu Miểu của tôi phải làm sao?

Tôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm Phó Kí Minh.

“Phó Kí Minh, nếu nó là con anh, anh chắc chắn sẽ không nỡ để nó bị dù chỉ một vết thương nhỏ!”

Phó Kí Minh cúi đầu, ánh mắt u ám mang theo chút vị đắng chát, anh ta giơ tay châm một điếu thuốc ngoài cửa sổ.

Lúc này tôi mới nhận ra, từ khi tôi chuyển đến, anh ta đã lâu không hút thuốc, không biết từ lúc nào lại hút lại.

Đôi mắt sâu thẳm dưới ánh lửa lập lòe càng thêm bi ai.

“...Nó không phải con tôi.”

Tôi không hiểu, từ khi bước vào nhà họ Phó, tôi đã bóng gió rất nhiều lần rằng Miểu Miểu là con anh ta.

Nhưng, người đàn ông này… sao lại cố chấp đến vậy!

Phó Kí Minh lại rũ mắt xuống, trong bóng đêm hơi dày đặc, đôi mắt thâm sâu dần dâng lên nỗi buồn tủi của một chú chó nhỏ bị bỏ rơi.

“Đứa bé của tôi, đã mất hai năm trước.”

Tim tôi khẽ run lên, đột ngột ngẩng đầu: “Cái gì?”

Giọng Phó Kí Minh bình thản, giống như bọc nỗi đau vào mật ngọt, biến thành một chuyện vô cùng bình thường.

“Người cha Omega của nó sợ đau, cũng không thích người cha còn lại của nó, không muốn nó đến với thế giới này.”

 

back top