Tôi bất lực thở dài. Định bụng qua loa cho xong như mọi khi.
Nhưng lại nghe thấy mẹ tôi với giọng điệu ai oán nói:
“Hoài Dự nhà người ta sắp kết hôn rồi, sao bên mày lại ngay cả một bóng người cũng không thấy đâu!”
Tôi sững sờ, vô thức hỏi lại:
“Ai sắp kết hôn?”
“Còn ai nữa, thằng em tốt Cố Hoài Dự của mày chứ!”
Tôi quay đầu nhìn người đang ngủ say bên cạnh. Trong lòng dâng lên một cảm xúc kích động khó tả.
Kết hôn?
Chẳng lẽ hắn muốn kết hôn với tôi sao?
Tôi có nên đồng ý với hắn không?
Không được, hắn còn chưa cầu hôn tôi mà, tại sao tôi phải đồng ý chứ.
Tôi trấn tĩnh lại, thăm dò hỏi qua điện thoại.
“Cố... Cố Hoài Dự sắp kết hôn với ai vậy?”
“Cái này mẹ thật sự không rõ, nhưng nghe mẹ nó nói, Hoài Dự về nhà dặn dò gia đình một lượt.”
“Nói là nhà họ Cố sắp có thêm một Omega rồi, bảo mọi người chuẩn bị tâm lý gì đó, đây chẳng phải là có ý muốn kết hôn sao.”
Lời mẹ tôi như một gáo nước lạnh, dội tắt tia kích động vừa nhen nhóm trong lòng tôi.
Omega?
Ý gì đây?
Cố Hoài Dự sắp kết hôn với Omega?
Nhưng tôi đâu phải Omega...
Tôi vô thức cuộn người lại, đầu ngón tay nắm chặt ga trải giường.
Ánh mắt rơi trên khuôn mặt Cố Hoài Dự. Nhưng lồng n.g.ự.c lại dâng lên một cơn đau âm ỉ, dày đặc một cách khó hiểu.
Ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn, nghẹn ứ vụn vặt.
Đáng chết.
Thật mất mặt quá đi.
Tôi lại bị tên chó má này lừa gạt.
Còn ngây thơ cho rằng hắn là thật lòng...
“Mày nói xem, chuyện gì mày cũng phải so với Hoài Dự nhà người ta, sao đến chuyện này lại không biết so hả?”
“Mày không tự lo lắng, những buổi xem mắt gia đình sắp xếp cho cũng không chịu đi, chờ đến lúc con của Hoài Dự...”
Đầu dây bên kia. Mẹ tôi vẫn lải nhải phàn nàn.
Tôi hé môi, giọng khàn khàn ngắt lời:
“Con đi.”
“Hả?”
Tôi thu lại ánh mắt. Cúi đầu nhìn lòng bàn tay bị mình cấu đến đỏ ửng.
Nặn ra một nụ cười tự giễu.
“Xem mắt.”
