NGHE TIN KẺ THÙ ALPHA KẾT HÔN, TÔI CHẬT VẬT BỎ TRỐN XEM MẮT VỚI OMEGA KHÁC

Chương 13

Nói thật. Vào khoảnh khắc biết mình bị lừa.

Tôi thực sự muốn bóp c.h.ế.t tên chó má Cố Hoài Dự này.

Nhưng cơn giận dữ đang cuồn cuộn trong lồng n.g.ự.c còn chưa kịp bùng cháy. Đã bị một sự uất ức và bất lực mãnh liệt đè bẹp.

Rõ ràng là hắn khiêu khích tôi trước.

Rõ ràng là hắn nói muốn tôi chịu trách nhiệm.

Rõ ràng là hắn từng bước dụ dỗ tôi rung động.

Nhưng đến cuối cùng, hắn lại toàn thân rút lui.

Chỉ còn lại mình tôi bị mắc kẹt trong vở kịch lừa dối được sắp đặt tinh vi này. Ôm chặt lấy sự ấm áp giả tạo không chịu buông tay.

Giống như một con hề nhảy nhót. Dốc hết sức diễn một vở kịch chỉ có mình tôi xem là thật.

Trong vở hài kịch này.

Tôi chật vật bỏ trốn. Không còn sức lực để tranh giành thắng thua với hắn nữa.

Chỉ muốn dùng một khởi đầu mới để che đậy nỗi nhục nhã khó coi này.

Nhưng tại sao...

Hắn lại còn đến trêu chọc tôi?

Cả nhà hàng trống trải ngập tràn tin tức tố bạo loạn của Cố Hoài Dự.

Ánh mắt hắn đảo qua lại giữa tôi và Omega bên cạnh. Cuối cùng dừng lại trên mặt tôi.

“Lục Ký Minh, cậu đang làm gì đấy?”

Thần sắc hắn ai oán. Trông hệt như một người vợ oán hận đến bắt gian.

Tôi kéo khóe môi, cố ý nặn ra một nụ cười lả lơi và tự tại, giọng điệu nhẹ như gió:

“Không nhìn ra sao? Tôi đang xem mắt đấy.”

Tôi dừng lại, cố tình nhấn mạnh:

“À đúng rồi, không chừng tôi còn kết hôn trước cậu đấy, lúc đó đừng quên đến uống rượu mừng.”

“Kết hôn?”

Hắn quay sang nhìn Omega bên cạnh tôi, giọng nói mang theo chút tổn thương:

“Cậu định kết hôn với Omega này?”

Tôi cười gật đầu, trong lòng dâng lên cảm giác khoái chí vì được trả thù.

Cố Hoài Dự hắn muốn kết hôn với Omega.

Tôi cũng có thể, hơn nữa còn có thể nhanh hơn hắn.

Nhưng còn chưa kịp phản ứng. Cố Hoài Dự đã như phát điên, túm lấy cổ áo Omega.

Hắn hoàn toàn không có sự thương hoa tiếc ngọc nào đối với Omega, chỉ gầm gừ một cách ác độc:

“Tôi không phải đã nói, bảo cậu tránh xa cậu ấy ra sao! Tại sao cậu còn xuất hiện trước mặt cậu ấy?”

Tôi đột ngột đứng dậy, lớn tiếng quát:

Nhưng lại chạm vào ánh mắt đỏ ngầu của hắn.

Hắn nhìn tôi, khóe môi nhếch lên một nụ cười.

Nhưng mắt lại đang khóc.

“Lục Ký Minh, có phải chỉ cần là Omega, cậu sẽ thích?”

Tim tôi bị ánh mắt hắn đ.â.m đau. Nhưng vẫn phải cứng miệng tỏ ra mạnh mẽ.

“Phải.”

“Được... Vậy cậu chờ đấy.”

 

back top