NGHỈ HỌC ĐI LÀM ĐỂ NUÔI HẮN, SAU KHI THÀNH CÔNG, HẮN LẠI GHÉT BỎ TÔI LÀ OMEGA KÉM CHẤT LƯỢNG, NHẠT NHẼO

Chương 22

Khuôn mặt Lục Dĩ Thần vốn còn đang u ám lập tức rạng rỡ.

Vẻ nhiệt tình đó như một chú chó lớn nhìn thấy chủ nhân.

"Vợ ơi, kiểm tra thế nào rồi? Đói không? Thấy anh ăn sáng ít, em vừa ra đối diện mua bánh kem dâu tây cho anh..."

Chu Lâm Vũ cứng đờ quay người lại, ngây ngốc nhìn tôi.

Ở bên anh ta nhiều năm như vậy, tôi sớm đã nhận ra bóng lưng anh ta.

Chỉ là không muốn để ý thôi.

"Đúng là hơi đói rồi."

Tôi nhận lấy túi bánh mà Lục Dĩ Thần ôm trong lòng.

Lấy khăn giấy lau nước trên mặt cậu ta.

"Lần sau nhớ mang ô."

Lục Dĩ Thần ngoan ngoãn gật đầu: "Tất cả nghe lời vợ."

"Thẩm Hi..."

Chu Lâm Vũ xông đến trước mặt tôi, ngập ngừng gọi tên tôi.

Tôi dùng tay đỡ bụng dưới hơi nhô lên, lạnh lùng ngước mắt nhìn anh ta.

"Thẩm Hi, thật sự là cậu?!"

Anh ta không thể tin được nhìn chằm chằm vào bụng tôi:

"Cậu lại có thai? Mấy tháng rồi? Con của ai? Có phải trước khi ly hôn cậu đã..."

"Không phải của anh." Tôi lạnh lùng nói.

"Không phải của tôi? Vậy là của ai? Lẽ nào là của thằng nhóc này? Cậu và nó có quan hệ gì?"

Chu Lâm Vũ dồn dập chất vấn, câu cuối cùng gần như là hét lên.

Lục Dĩ Thần đ.ấ.m một cú vào mặt anh ta.

"Đủ rồi! Anh chính là gã chồng cũ khốn nạn đó? Đã sớm muốn đánh anh một trận rồi!"

"Anh đối xử với anh ấy thế nào, trong lòng anh không rõ sao? Bây giờ anh lấy mặt mũi nào xuất hiện trước mặt anh ấy!"

Chu Lâm Vũ bị đánh cho loạng choạng lùi lại hai bước, quỵ xuống đất.

Ôm mặt vẻ mặt đau khổ:

"Thẩm Hi, ở bên nhau nhiều năm như vậy, cậu thực sự nhẫn tâm chia tay với tôi sao?"

"Chúng ta đã thề non hẹn biển, không rời không bỏ."

"Cậu quay về đi, ở bên thằng nhóc giao hàng này cậu sẽ phải chịu khổ đấy!"

Lục Dĩ Thần còn muốn đánh anh ta, nhưng bị tôi ngăn lại.

"Chu Lâm Vũ, tôi và anh từng thề, nhưng anh là người rời bỏ tôi trước."

"Anh nói pheromone của tôi nhạt khiến anh không có hứng thú."

"Thật ra tôi sớm đã nhìn ra rồi, anh cảm thấy mình đã khác xưa, muốn xóa bỏ tất cả những quá khứ nghèo hèn...

"Và tôi, hay bảy năm của chúng ta, đều là một phần mà anh nóng lòng muốn vứt bỏ."

"Không phải! Tôi không có... Tôi chỉ là..."

Chu Lâm Vũ lẩm bẩm phản bác, giọng càng lúc càng nhỏ, cuối cùng đến chính anh ta cũng không nói được nữa.

Bên ngoài, mưa càng lúc càng lớn, cả thế giới như được bao phủ trong màn mưa mù mịt.

Hai người hầu nam cầm ô đen, đón tôi và Lục Dĩ Thần vào chiếc Limousine dài đậu trước cửa bệnh viện.

 

back top