NGHỈ HỌC ĐI LÀM ĐỂ NUÔI HẮN, SAU KHI THÀNH CÔNG, HẮN LẠI GHÉT BỎ TÔI LÀ OMEGA KÉM CHẤT LƯỢNG, NHẠT NHẼO

Chương 3

Tôi lạnh lùng dẫn người về nhà.

Thật ra vừa chia tay Chu Lâm Vũ, hứng thú của tôi không cao.

Chỉ là câu nói mắng chửi của Chu Lâm Vũ lúc ký giấy, như một cây kim đ.â.m sâu vào lòng tôi.

"Cậu chẳng qua chỉ là một Omega kém chất lượng, rời xa tôi rồi còn ai thèm cậu?"

Vừa làm xong thủ tục ly hôn, cô Omega nhỏ bé tôi gặp ở trung tâm thương mại đang đứng đợi anh ta ngoài cửa.

Chiếc đồng hồ vàng đeo trên cổ tay trắng nõn của cô ta phản chiếu ánh sáng chói lòa dưới mặt trời.

Chu Lâm Vũ ôm người ta vào lòng.

Không thèm nhìn tôi thêm lần nào, hai người cười nói rời đi.

Đứng trên con phố tiêu điều của mùa đông.

Tôi đột nhiên cảm thấy bấy nhiêu năm qua, mình sống chẳng khác nào một thằng ngốc.

Nhiều năm trước, rõ ràng là anh ta chủ động quấn lấy tôi trước.

Tôi bẩm sinh pheromone nhạt, lạnh lùng với mọi người.

Nhưng cũng không thể nhìn anh ta bị đánh như chó trong nhà vệ sinh.

Tôi vung mấy cú đ.ấ.m đánh đuổi mấy cậu học sinh đó.

Hồi đó, tôi thường lang thang trên phố, trong trường không mấy ai dám dây vào tôi.

Thế nhưng Chu Lâm Vũ lại bám theo sau tôi từ ngày hôm đó.

Tôi phiền, bảo anh ta cút.

Anh ta không những không nghe, còn mang bữa sáng cho tôi mỗi ngày.

Giúp tôi dọn dẹp bàn học bừa bộn.

Trước kỳ thi thì thức đêm, tổng hợp lại những câu tôi làm sai thành một cuốn sổ ghi chép dày cộp, giảng cho tôi nghe...

Sau này, khi Kỳ mẫn cảm đầu tiên đến, tôi đã tìm đến anh ta.

Lúc đó, anh ta cũng không ngửi thấy mùi pheromone của tôi.

Nhưng vẫn điên cuồng l.à.m t.ì.n.h với tôi hết lần này đến lần khác.

Anh ta nói yêu tôi c.h.ế.t đi được.

Không quan tâm tôi có pheromone hay không.

Kỳ thi Đại học vừa kết thúc, gia đình anh ta xảy ra chuyện.

Không chỉ mất hết tiền bạc, mà còn nợ nần chồng chất.

Anh ta ôm chặt lấy tôi, vừa dùng sức vừa khóc lóc thảm thiết.

Tôi đau, run rẩy vỗ lưng anh ta.

An ủi anh ta không sao, tôi sẽ tìm cách.

Tôi bỏ học, đi làm nuôi anh ta, đóng học phí cho anh ta, giúp anh ta trả nợ.

Ròng rã bảy năm.

Lúc khó khăn nhất, tôi ngủ ngoài đường, đói bụng làm liền ba công việc.

Khi đó, anh ta cũng từng hôn tôi trong nước mắt, quấn quýt bên tôi không rời.

Lẩm bẩm nói rằng anh ta đã nhặt được một bảo vật, đời này c.h.ế.t cũng không buông tay.

Còn bây giờ, anh ta ký giấy ly hôn một cách sảng khoái.

Trong mắt anh ta, tôi đã trở thành một Omega kém chất lượng không ai thèm muốn.

 

back top