Nam Chủ Góc Nhìn 4: (Ưng Tuyết)
Đứng trên cao, cái lạnh không thể chịu nổi.
Thân phận Sư tôn cao quý gánh vác quá nhiều trách nhiệm.
Thực ra, ban đầu ta ghét Li Li.
Y là một người rất lẳng lơ.
Ta cứu y trong Ma Quật, liền bị y quấn lấy triệt để.
Y cứ lải nhải rất phiền.
Ta phải gánh vác trách nhiệm bảo vệ y cũng rất phiền.
Y chính là hiện thân của phiền phức.
Thế là phần lớn thời gian ta đều dùng thái độ lạnh nhạt đối với y.
Y lại càng thua càng hăng.
Hái được bông hoa nhỏ ở đâu đó liền muốn tặng ta.
Nghe được câu chuyện ở đâu đó liền muốn kể cho ta nghe.
Trời tối phải sợ hãi, phải bảo ta thắp đèn cho y.
Sấm sét phải chui vào chăn ta tìm cảm giác an toàn.
Người tu tiên không cần ngủ.
Đêm đó ta lại vô cớ nằm trên giường.
Đưa một cánh tay cho y ôm.
Thực ra mọi chuyện bắt đầu mất kiểm soát từ đây.
Nhưng ta lại không hề nhận ra.
Cho đến khi Li Li tức giận vì thái độ lạnh nhạt của ta, tuyên bố muốn rời đi thật xa.
Vẻ mặt ta lạnh nhạt nói không sao cả.
Thực ra trong lòng lại đang gào thét.
Giữ y lại!
Thế là ta tuân theo bản tâm của chính mình.
Ôm eo y, đè y lên giường.
Hóa ra người đang yêu cũng sẽ không tự biết.
Nhưng không sao.
Ta sẽ có rất nhiều thời gian để bầu bạn cùng ngươi suốt đời.
(Hết)
