Đợi ta tỉnh lại lần nữa.
Tình thế đã thay đổi long trời lở đất.
Tất cả đều tìm đến đây rồi.
Phía trước trái phải đứng Ưng Tuyết và Sất Viêm đang nhìn chằm chằm.
Lăng Dực đuổi đến từ phía sau.
Hoàn toàn cắt đứt đường lui.
Mà ta vẫn đang nằm sấp trên vai Yến Quy Đồ.
Chiếc chăn vẫn bọc chặt.
Sất Viêm thấy ta tỉnh lại, nhìn thẳng vào ta.
Trong mắt tràn đầy ý vị nguy hiểm.
「Tiểu hồ ly, ngươi tự mình qua đây, ta sẽ không so đo nữa.」
「Bằng không tối nay ta sẽ lột da hồ ly của ngươi.」
Thân thể ta theo bản năng run lên.
Trêu chọc Ma quân là điều hoang đường nhất mà ta từng làm.
Đều tại khuôn mặt hắn quá tuấn tú.
Ta không dám nhìn, lẳng lặng vùi đầu vào vai Yến Quy Đồ.
Bên tai truyền đến một giọng nói lạnh lùng:
「Lục An, qua đây.」
Mỗi lần Sư tôn gọi ta có việc đều là giọng điệu này, tư thái này.
Ta gần như có phản xạ có điều kiện rồi.
Ngay cả trên giường cũng là:
「Li Li, cong cao lên chút.」
Ta ngước nhìn Ưng Tuyết với đôi mày mắt ôn hòa.
Trông có vẻ an toàn nhất, nhưng thực tế theo sự hiểu biết của ta về y.
Sẽ rất thảm.
Thôi được rồi, thực ra rơi vào tay bất cứ ai trong số bọn họ, m.ô.n.g ta cũng sẽ nở hoa thôi.
Nghĩ đi nghĩ lại.
Lăng Dực phía sau cũng đang từng bước ép sát.
Ta nhìn Yến Quy Đồ đang siết chặt đùi ta.
Giữa hai hàng lông mày hắn tràn đầy sát khí, cảnh giác nhìn ba người vây quanh.
Cũng không quên làm nũng đáng thương với ta:
「An An, ta yêu ngươi nhất, ta sẽ không quá đáng đâu, ngươi đi theo ta có được không?」
Ta giật giật khóe miệng.
Nếu đi theo tên này.
Trùng Cổ nhất định sẽ được cấy vào người ta ngay lập tức.
Là lựa chọn ít tự do nhất.
Ai da.
Lưng ta còn đang đau nhức đây.
Ta nhìn khuôn mặt của bốn người, đột nhiên mở lời với Ưng Tuyết:
「Ngươi không nên thất vọng sao? Người ngươi ngày đêm mong nhớ lại là ta.」
Ưng Tuyết sững sờ, mím môi.
「Dù ngươi là ai, ta cũng yêu ngươi, ta rất hối hận...」
Không đợi y nói hết.
Ta quay sang nhìn Sất Viêm.
「Ngươi không phải nói ta trông vô vị sao? Sao lại so đo như vậy.」
Là một đỉnh lô, ta thực sự không thể hiểu nổi.
Chẳng phải đều là chuyện tình nguyện sao?
Tại sao phải so đo như vậy, tại sao không thể để ta đi.
Ta khẽ thở dài.
Vẻ mặt Sất Viêm cứng đờ.
「Lục An, ta chưa bao giờ thích vẻ ngoài của ngươi.」
「Chỉ là vì đó là ngươi.」
Yến Quy Đồ cười khẩy một tiếng.
「An An, hắn chỉ giỏi nói lời ngon tiếng ngọt thôi! Hắn chắc chắn chỉ bị vẻ ngoài của ngươi mê hoặc.」
「Không giống ta, ta yêu nội tâm của An An.」
Ma tôn mang sát khí nặng nề liếc Yến Quy Đồ một cái.
Trực tiếp tấn công tới.
Yến Quy Đồ mang ta nhảy lên né tránh.
Nếu nói về khía cạnh này...
Có lẽ chỉ có Lăng Dực là đáng yêu nhất.
Lăng Dực dường như biết ta đang nghĩ gì, tiến lên một bước khẽ kéo tấm hồng sa trên tay ta.
「Trong mắt ta, ngoài Li Li ra, những người khác đều là không khí.」
「Ta không cố ý.」
Đặc điểm của kiếm tu.
Ta nhìn vẻ mặt không cam lòng của bốn người.
Ta rủ mắt xuống.
Chỉ có một cách, khiến bọn họ tự đấu đá lẫn nhau.
Người chiến thắng cuối cùng chỉ có một.
Ta mới có cơ hội trốn thoát.
