THÂN LÀ THƯ ĐỒNG, BỊ THÁI TỬ ÂM U TÀN TẬT QUẤN LẤY

Chương 6

Cuối xuân đầu hạ, trong cung theo lệ tổ chức yến tiệc thưởng hoa.

Triệu Thần mặc thường phục màu đen huyền, ngồi một góc nơi tiệc rượu, hoàn toàn lạc lõng với khung cảnh xung quanh.

Ta rủ tay đứng hầu sau lưng hắn, cố gắng thu mình thành một cái bóng không đáng chú ý, chỉ mong sao yến tiệc mau chóng kết thúc.

Trong tiệc, Thái tử bị vài vị tông thất thân vương quấn lấy chuyện trò, vẻ mặt hắn nhàn nhạt, thỉnh thoảng đáp lại một hai câu.

Ta có được một khoảnh khắc rảnh rỗi, lại bị mùi hương hoa nồng nặc trong vườn làm cho hơi choáng váng đầu óc, bèn lùi về phía sau vài bước, muốn hít thở không khí.

Chợt nghe bên cạnh có tiếng kêu kiều mị, chỉ thấy một cô nương mặc váy màu vàng nhạt dường như bị vấp, loạng choạng sắp rơi xuống hồ.

Trong lúc cấp bách, ta cũng chẳng kịp nghĩ đến lễ nghi gì, liền vươn tay ôm lấy eo nàng, kéo người nàng trở lại.

Cô nương kia kinh hồn chưa định, ngẩng đầu lên, khẽ khàng hành lễ: "Đa tạ công tử."

Lúc này ta mới nhận ra mình đã thất thố, vội vàng chắp tay hoàn lễ: "Tại hạ mạo phạm rồi, tiểu thư vô sự là tốt."

Các nữ quyến thân cận với cô nương kia đều vây lại hỏi han.

Ta cảm thấy không ổn, đang định vội vàng rút lui, thì cảm thấy có một ánh mắt phía sau vẫn luôn nhìn chằm chằm vào ta.

Ta quay đầu lại, chỉ thấy Triệu Thần chẳng biết từ lúc nào đã kết thúc cuộc nói chuyện, đang lạnh lùng nhìn về phía này.

Triệu Thần không chỉ là một kẻ keo kiệt, mà còn rất hay ghen tỵ, thích nói lời bóng gió khó nghe.

 

back top