Sự việc xảy ra đột ngột. Ngụy Sương một phen đẩy Tiêu Ngọc ra, theo bản năng che chắn trước thân người, bản năng giơ tay ra đỡ lấy đòn tấn công.
Lưỡi chủy thủ chói lòa bị chặn đứng cách một bức tường thịt.
Ngụy Sương như thể không cảm nhận được đau đớn, trực tiếp tay không nắm lấy lưỡi dao. Máu tí tách rơi xuống sàn xe.
“Ngụy Sương!” Tiêu Ngọc mặt trắng bệch, trừng lớn mắt. Hắn bị Ngụy Sương che chắn kín mít, không nhìn thấy gì, nhưng mùi huyết tinh khí trong xe dư càng lúc càng nặng.
Hắn nhớ phải kiểm tra thương thế của Ngụy Sương, nhưng thân thể vẫn không tụ tập nổi sức lực.
“Thần không có việc gì.” Ngụy Sương thấp giọng hồi bẩm, giọng nói đạm nhiên làm người ta an tâm.
“Tốc chiến tốc thắng, không được bị thương.” Tiêu Ngọc chỉ có thể mặt âm trầm bám chặt lấy ghế dựa.
“Là, Thần lĩnh mệnh.” Mắt Ngụy Sương sáng như đuốc, thu hồi ánh mắt còn liếc về Tiêu Ngọc, nhìn chằm chằm tên thích khách non tay này, ngay cả mặt cũng không biết che giấu.
Tên thích khách này hiển nhiên cũng là lần đầu gây án, phát hiện mình đánh nhầm người, thế mà trực tiếp ngây lăng tại chỗ.
Ngụy Sương nét mặt nghiêm lại. Trong khoảnh khắc thích khách ngây người, hắn dùng khuỷu tay đánh vào bụng thích khách, chỉ trong vài hơi thở đã tháo khớp hai tay người nọ.
Thích khách kêu lên đau đớn, không còn cầm được chủy thủ trên tay, nhưng cũng không biết trốn.
Hắn mắt đỏ hoe nhào về phía Tiêu Ngọc phía sau Ngụy Sương, muốn dùng hàm răng làm sự giãy giụa cuối cùng.
“Không biết sống c.h.ế.t quấy nhiễu Thánh giá!” Ngụy Sương túm chặt tóc người nọ, kéo thích khách xoay người ra phía trước. Hắn nhặt chủy thủ lên, lưỡi d.a.o thẳng chỉ yết hầu kẻ cắp: “Ai phái ngươi tới?”
“Thánh giá? Tiêu Ngọc rõ ràng chính là cẩu đồ vật vô tâm vô can! Ngươi cao ngồi ở vị trí kia, mà hài cốt mẫu thân ta lại không có người liệm, dựa vào cái gì!!!” Cơ hội đắc thủ cuối cùng cũng bị đoạt mất, thích khách vô lực liệt người ngồi bệt xuống đất. Hắn bị Ngụy Sương chế trụ, chỉ có thể không cam lòng rống giận về phía Tiêu Ngọc.
“Làm càn! Tên húy Thánh Thượng há có thể trực hô!”
Ngụy Sương giơ tay lên, vừa chuẩn bị một cái tát tát qua, Tiêu Ngọc lại lên tiếng: “Chờ một chút Ngụy Sương, để Trẫm nhìn xem là ai.”
Ngụy Sương liếc xéo một cái, sức lực trên tay lại tăng thêm ba phần. Hắn lạnh mặt dịch nửa người ra, đem tên thích khách đã bị trói lại ấn quỳ xuống trước mặt Tiêu Ngọc.
Thấy Tiêu Ngọc, thích khách càng thêm không bình tĩnh. Oán hận trong mắt hắn gần như phá tan hốc mắt.
Thân thể bất lực, nhưng đôi mắt cực giống ma ma kia lại trừng khiến tim Tiêu Ngọc đập nhanh.
“Ngươi... ngươi là... con trai của ma ma.” Vẻ kinh sợ trên mặt Tiêu Ngọc thoáng chốc tan đi, thay vào đó là sự vui mừng tìm lại được: “Ngươi còn sống? Sao không nói cho Trẫm!”
Sắc mặt Ngụy Sương khẽ biến, hắn nhìn về phía Tiêu Ngọc: “Người quen cũ ngoài cung của Bệ hạ?”
Không đợi Tiêu Ngọc gật đầu, người trong tay Ngụy Sương xé cổ họng lên lần nữa đã mở miệng.
“Cái gì người quen cũ, không dám làm phiền Bệ hạ tưởng nhớ.” Lại nghe thấy mẫu thân mình trong miệng Tiêu Ngọc, thù hận trong mắt tên thích khách bỗng chốc tan đi. Hốc mắt càng thêm đỏ, giống một con thỏ hung thần ác sát nhưng bất lực.
“Quý Liễm, Trẫm cùng ngươi không oán không thù, ngươi là con trai của ma ma, vì sao phải g.i.ế.c Trẫm?”
Tiêu Ngọc an ủi vỗ vỗ vai Ngụy Sương, lại tiến thêm nửa tấc thân thể về phía trước. Giọng Tiêu Ngọc yếu ớt ôn hòa, nghe được trước mặt khiến tên thích khách lại rơi xuống nước mắt.
“Mẫu thân ta liều c.h.ế.t che chở ngươi. Ngươi làm Hoàng đế đã quên bổn phận, ngay cả hài cốt cũng không liệm cho người. Người cứ vậy bị bỏ ở bãi tha ma. Ta đi trộm, bị...”
Quý Liễm nghe thấy Tiêu Ngọc còn nhớ rõ tên mình, tâm thần lại chấn động, suýt nữa đem hết uất ức trong lòng thổ lộ ra với chủ tử cũ.
Hắn nhắm mắt lại, nghiến răng nghiến lợi: “Cẩu Hoàng đế, ngươi không có tâm.”
Lời Quý Liễm nói thẳng chọc vào tim. Môi Tiêu Ngọc nhấp đến cực chặt, sắc mặt vốn không tốt lại càng trở nên khó coi hơn.
Hắn che ngực, quay đầu đi thấp giọng nói: “Đó là ma ma đã nuôi lớn Trẫm. Trừ mẫu phi, ma ma đối Trẫm tốt nhất. Trẫm sao lại vô tâm!”
“Nói nghe hay lắm.” Quý Liễm giãy giụa nghiêng đầu sang một bên, từ trong miệng phun ra một ngụm máu.
“Chuyện hài cốt ngươi nói là sao? Trẫm hồi cung sau rối rắm muôn việc, nhưng cũng lập tức phái nội thị đi an bài hậu sự cho ma ma.
Tên nội thị kia còn mang về cho Trẫm quả hạch đào trừ tà do ma ma tự tay khắc làm tín vật. Trẫm vẫn luôn mang theo bên mình.”
Tiêu Ngọc từ trong túi tay áo móc ra quả hạch đào trừ tà vẫn luôn mang theo, đích thân đưa tới trước mặt Quý Liễm.
Quý Liễm không buông lời, nhưng thần sắc bừng tỉnh, đã tin bảy phần lời Tiêu Ngọc nói.
“Trẫm sau đó còn cho tên nội thị kia năm mươi lượng bạc trắng, kêu hắn mang cho các ngươi. Còn dặn hắn nhắn lời, ma ma vì Trẫm mà mất, nếu ngươi cùng đường, có thể đến tìm Trẫm che chở.”
Tiêu Ngọc trầm ngâm sau một lúc lâu, trầm giọng: “Hiện giờ xem ra, bạc trắng cùng lời nhắn đều chưa đưa tới.”
Tiêu Ngọc rũ mắt, thần sắc bi thương. Ngụy Sương thấy vậy tiếp lời: “Vậy Bệ hạ muốn xử trí tên thích khách này như thế nào? Thần nghe Bệ hạ phân phó.”
“Bảo Thái y nối lại cánh tay cho người ta, sau đó cho một trăm lượng hoàng kim rồi thả đi.” Tiêu Ngọc mệt mỏi đem trán dựa vào vai Ngụy Sương, thấp giọng.
“Vâng.” Ngụy Sương cũng không hỏi nguyên do, trực tiếp buông Quý Liễm đang thiếu tỉnh táo và cân não trong tay ra.
“Ngươi cứ như vậy tha cho ta? Ngươi là Hoàng đế!” Quý Liễm kinh ngạc ngước mắt. Khuôn mặt bị Ngụy Sương bôi đầy m.á.u nhìn qua không còn vẻ dữ tợn, đảo lại thập phần trong suốt.
“Ma ma không còn, ngươi là đứa con duy nhất của ma ma, Trẫm sao lại khắc nghiệt với ngươi.”
Tiêu Ngọc ôn nhu, hắn bình tĩnh nhìn Ngụy Sương, Quế Hương trên người giảo hoạt phiêu đầy trong xe: “Lúc đó Trẫm nên bảo Phùng Thuận đi, nhưng Trẫm cũng sợ, sợ Phùng Thuận cũng không về được. Ngươi đã còn sống, thì hãy sống thật tốt.”
“Ngoài cung không xong, thì đem cái này đưa đến phủ Tướng Quân, sẽ tự có người dẫn ngươi vào cung tìm Trẫm.”
Tiêu Ngọc lại mò vào túi tay áo, móc ra một quả ngọc hoàn, sau đó đem hạch đào trừ tà buộc lên đó, nhét vào lòng Quý Liễm: “Hoặc là ngươi hiện tại liền muốn theo Trẫm vào cung, trong cung nhiều người như vậy, nuôi thêm một thị vệ cũng không uổng phí.”
Ánh mắt trong suốt mê mang của Quý Liễm càng thêm vô hại: “Ta...”
Động tĩnh của Quý Liễm quá lớn, thu hút Phùng Thuận đi theo sau xe. Đoàn xe của Tiêu Ngọc sớm đã bị Ám vệ vây quanh.
Phùng Thuận vô ý ngã ngựa, dọc đường đi lại bị Tiểu Sơn Quân cắn vài cái.
Hắn khập khiễng lắc lư chạy tới, một phen vén màn xe lên thét chói tai kinh hô: “Bệ hạ A Bệ hạ! Lão nô tới hộ giá!!!”
Sự việc đã xong, Phùng Thuận quá mức buồn cười, làm Tiêu Ngọc nhịn không được tiếp lời: “Muộn thêm lát nữa, kim châm rau còn lạnh.”
“Xin Bệ hạ thứ tội!” Phùng Thuận lắc m.ô.n.g dẩu m.ô.n.g lên dập đầu. Tiêu Ngọc không đành lòng nhìn, phất tay làm Phùng Thuận nhanh chóng mang theo Quý Liễm lui ra.
Nhìn thấy Tiêu Ngọc đối xử với Phùng Thuận cũng không khác gì hồi ở ngoài cung, Quý Liễm lại càng kinh ngạc. Tảng đá nặng nề đè trong n.g.ự.c hắn lại lần nữa buông lỏng.
“A Cha đi xem ngôi sao, về sau A Liễm liền cùng Nương ở một chỗ. Tiểu điện hạ thiện tâm, hôm qua cái đã cho chúng ta vào ở.”
“A Liễm, Tiểu điện hạ chừa cho con bánh hoa quế đó, mau thừa dịp nóng ăn!”
“Tiểu điện hạ chính mình cũng không có vài món quần áo, còn đem quần áo mùa đông tặng cho hai mẹ con ta. Nương nương và Tiểu điện hạ đều là người mệnh khổ, chúng ta phải nhớ kỹ cái tốt của họ.”
“A Liễm, Tiểu điện hạ lại chừa điểm tâm cho con, chờ mẹ lấy về cho con...”
Mẹ, con sai rồi.
Quý Liễm vừa xuống xe ngựa, nước mắt đã chứa đầy hốc mắt.
Hắn hất ra Phùng Thuận đang đỡ mình, quỳ xuống đất, chấn thanh tỏ thái độ với Tiêu Ngọc: “Bệ hạ nhân từ! Thảo dân xin từ bỏ tử tội. Nếu được Bệ hạ không chê, ngày sau thảo dân nguyện đi theo Bệ hạ! Bất luận sống chết!”
Trong xe ngựa khép chặt mành trướng, lờ mờ truyền ra một tiếng nhẹ chuẩn.
Có sợ hãi nhưng không nguy hiểm, bánh xe lại bắt đầu kẽo kẹt kẽo kẹt chuyển. Tiêu Ngọc lấy ra thuốc bột cầm máu, tự tay rải lên vết thương trong lòng bàn tay Ngụy Sương.
“Bệ hạ vì sao lưu hắn lại bên người?” Thuốc bột rải xuống lòng bàn tay, Ngụy Sương rên rỉ rụt tay lại.
“Trẫm muốn một thị vệ của riêng mình, có được không Ngụy Sương?” Tiêu Ngọc không thể không lại tụ chút lực, túm c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay Ngụy Sương, dùng sức kéo lòng bàn tay người nọ lại.
Ánh mắt hắn trốn tránh, trên mặt bi thương đã biến mất không còn thấy bóng dáng.
“... Vậy vì sao lại lưu hắn?” Ngụy Sương gật đầu đồng ý, trên mặt không biểu hiện gì, nhưng rượu hương trên người lại có thêm vài phần hụt hẫng.
“Hắn có thể dò la hành tung của Trẫm, không nắm trong tay mình, Trẫm không yên tâm.” Rải xong thuốc bột, Tiêu Ngọc lại móc ra băng gạc, cẩn thận từng vòng từng vòng băng bó lên lòng bàn tay Ngụy Sương.
Ánh mắt hắn né tránh: “Quý Liễm vô căn vô cơ, tâm tư đơn thuần, vả lại... có cảm giác hổ thẹn đối với Trẫm.”
Đáy mắt Ngụy Sương hiện lên một tia kinh ngạc.
Mới hơn một tháng, Tiêu Ngọc đã từ một tiểu miêu chỉ biết thở dốc bắt đầu chủ động tiến công củng cố lãnh địa, lại còn dấy lên tâm cơ cố ý đem nanh vuốt bại lộ trước mặt mình để thử dò xét.
Ngụy Sương vốn không ham muốn ngôi vị Hoàng đế, thấy Ấu đế tiến bộ, hắn hài lòng gật đầu: “Hoặc là nói, căn cơ của hắn chính là Bệ hạ. Hôm nay Bệ hạ tha thứ hành vi phạm tội của Quý Liễm, hắn vì chuyện ám sát mà sinh thẹn với Bệ hạ. Sau này Bệ hạ đối xử với hắn càng tốt, hắn càng cảm thấy thiếu sót, đối với Bệ hạ càng không dễ sinh lòng phản bội.”
“Ngụy Sương có cảm thấy Trẫm có chút không từ thủ đoạn?” Tiêu Ngọc rụt đầu, khẩn trương đem băng gạc quấn trên lòng bàn tay Ngụy Sương thắt thành hình nơ con bướm.
Hắn ngước đôi mắt ướt dầm dề lên yếu thế: “Ma ma đối Trẫm dốc hết ruột gan, Trẫm lại đang lợi dụng con trai bà ấy.”
Ngụy Sương giơ tay khẽ vuốt sau lưng Tiêu Ngọc, vui mừng nói: “Bệ hạ đã là Thiên hạ chi chủ, bậc làm Vua nên luôn cân nhắc lợi hại, ân uy cũng thi. Chuyện này, Bệ hạ không chỉ không sai, mà còn xử lý rất tốt.”
“Thật sao?” Mắt Tiêu Ngọc sáng rực, gần như muốn nhào vào lòng Ngụy Sương.
“Ân.” Ngụy Sương không thể không lùi về sau một bước, kéo ra một khoảng cách quân thần nên có giữa hai người.
“Vậy Trẫm liền an tâm rồi. Trẫm thấy sắc mặt Ngụy Sương không tốt, còn tưởng rằng ngươi đang sinh khí.” Khí sắc trên mặt Tiêu Ngọc tốt lên ba phần.
Thu hồi mu bàn tay với thêm vài cái nơ con bướm rách rưới, Ngụy Sương nhíu chặt mày. Hắn bất động thanh sắc đem tay phải giấu vào tay áo, dùng ngón cái lặng lẽ gảy cánh bướm rũ xuống.
Đợi đến khi xe ngựa lắc lư chao đảo trở lại Dưỡng Tâm Điện, trời đã hoàn toàn tối đen.
Tiêu Ngọc xoa đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ. Mệt mỏi vì tàu xe, nhưng nhờ ngủ một giấc trên vai Ngụy Sương, thân thể thế mà khôi phục một chút sức lực, làm hắn không cần người đỡ vẫn có thể đứng vững ở cửa Dưỡng Tâm Điện.
Tiêu Ngọc không chịu được gió, Ngụy Sương liền cuốn người vào chiếc chăn móc từ dưới ghế ra, ba bước ngoặt vào nội thất Dưỡng Tâm Điện, mặt căng thẳng, từ trong n.g.ự.c móc ra đoàn khí đỏ mặt đang giãy giụa Tiêu Ngọc.
“Trẫm nói chính mình có thể đi! Ngươi còn bị thương!” Tư thế Ngụy Sương ôm mình nhẹ nhàng thuần thục.
Nếu không phải lại ngửi thấy mùi m.á.u tươi, Tiêu Ngọc gần như muốn cho rằng vết thương trên lưng Ngụy Sương đã lành hẳn.
Và vào phòng sau, không nằm ngoài dự liệu của Tiêu Ngọc, trên bộ quần áo màu lam nhạt của Ngụy Sương, quả nhiên lại thấm ra vết máu.
Chỉ là trầy da, vết thương làm sao có thể lại rách ra!
Lý Thái y xách hộp thuốc tiến vào nội thất chuẩn bị tiếp tục chẩn trị cho Tiêu Ngọc.
Vừa bước chân vào nội thất, liền nghe thấy Ấu đế được Nhiếp Chính Vương ôm về long sàng gân cổ lên bất mãn: “Để trẫm cởi quần áo!”
Chân Lý Thái y mềm nhũn, lặng lẽ ngước mắt, thấy Tiêu Ngọc quỳ gối mép giường kéo quần áo Ngụy Sương, lôi người nọ về phía giường.
Đầu Lý Thái y hoàn toàn nằm bẹp trên mặt đất.
