BẠN CHƠI GAME THẦM MẾN CỦA TÔI LẠI LÀ BẠN CÙNG PHÒNG CÔNG TỬ BỘT

Chương 1

Lời nói của Lục Thanh Hà khiến tôi choáng váng.

Giọng anh trầm ấm dễ nghe, rất giống Tê Ảnh.

Nhưng Tê Ảnh... làm sao có thể còn coi tôi là bạn được.

Anh ta ghê tởm tôi còn không kịp.

Hai người bạn cùng phòng khác vừa từ ngoài về.

Thấy tôi và Lục Thanh Hà đang giằng co, cứ tưởng chúng tôi sắp đánh nhau.

"Ê, sao vừa mới đến đã động thủ rồi, mới ngày đầu khai giảng thôi mà, đều là bạn cùng phòng cả..."

Lục Thanh Hà rất cao, phải đến một mét chín.

Với vẻ mặt lạnh lùng đứng sừng sững ở đó, thật sự có chút đáng sợ.

Trình Dương và Cố Phong lấy hết can đảm kéo chúng tôi ra.

Tôi chịu đựng ánh mắt nặng trịch phía sau lưng, giả vờ bình tĩnh giải thích:

"Chúng tôi không đánh nhau, cậu ấy nhận nhầm người rồi."

Để phá vỡ bầu không khí kỳ lạ trong ký túc xá, Trình Dương đề nghị đi ăn lẩu ở quán bên cạnh trường.

Trên bàn ăn, mỗi khi tôi nói một câu, Lục Thanh Hà lại nhìn tôi một cái.

Khi tôi nhìn lại, anh ta lại lẳng lặng tránh đi ánh mắt, chỉ để lại cho tôi vành tai đỏ bừng.

Cố Phong là người tinh tế, nhận thấy sự bất thường của anh, nghi ngờ hỏi:

"Cậu nóng lắm à?"

Lục Thanh Hà uống nước ép để che giấu: "Không có, là do cay thôi."

Tôi cúi đầu, trái tim treo lơ lửng đồng thời hạ xuống.

Chắc chắn anh ta không phải Tê Ảnh rồi.

Tê Ảnh rất giỏi ăn cay.

 

back top