Cố Phong và Trình Dương là bạn từ bé, hai người hẹn nhau tối đi chơi game.
Tôi phải dọn dẹp đồ đạc nên về ký túc xá trước, nhưng không ngờ Lục Thanh Hà cũng đi theo tôi về.
Tôi ngồi xổm dưới đất sắp xếp vali. Lục Thanh Hà dựa vào khung giường, bất thình lình hỏi:
"Cậu đã chơi 《Sáng Tối》 bao giờ chưa?"
Lòng tôi giật mình, theo bản năng phủ nhận.
"Chưa từng..."
"Thật sự chưa?" Lục Thanh Hà không buông tha, "Cho tôi xem điện thoại của cậu."
"Chúng ta còn chưa thân mà, sao cậu có thể..."
Lời tôi còn chưa dứt, chiếc điện thoại trong túi áo đã bị người ta rút mất.
"Cậu!"
Lục Thanh Hà bá đạo như một tên côn đồ, ấn ngón tay tôi mở khóa, cẩn thận xem xét từng phần mềm trên màn hình.
Ánh sáng lạnh của màn hình chiếu lên mặt anh ta, ánh mắt anh ta cũng dần trở nên lạnh lùng.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Lục Thanh Hà đương nhiên không tìm thấy ứng dụng Sáng Tối.
Sau khi bị Tê Ảnh chặn, cứ vào game, nhìn thấy khung cảnh quen thuộc là tôi lại nhớ đến anh ta. Mất hết tâm trạng chơi, tôi dứt khoát gỡ cài đặt.
Lục Thanh Hà trả lại điện thoại cho tôi, từ một con sói nhe nanh múa vuốt, biến thành một con ch.ó cụp đuôi. Cả người bao trùm sự mất mát:
"Xin lỗi, là tôi nhận nhầm người rồi."
Tôi lạnh mặt, muốn nói lời nặng lời, nhưng lại không biết phải nói thế nào. Đành phải giữ vẻ mặt nghiêm nghị, bực bội nói:
"Không sao, sau này cậu đừng làm thế nữa."
