BẠN CHƠI GAME THẦM MẾN CỦA TÔI LẠI LÀ BẠN CÙNG PHÒNG CÔNG TỬ BỘT

Chương 13

Chỉ vì tôi nói không muốn lãng phí, Lục Thanh Hà thật sự ăn hết chỗ bữa sáng đó.

Ăn đến mức mặt tái mét, vẫn cố nuốt.

Tôi sợ anh ta bị đau dạ dày nên muốn ngăn lại, nhưng ngăn thế nào cũng không được. Chỉ đành ăn thêm rất nhiều, cộng thêm hai người bạn cùng phòng tốt bụng kia cũng chia sẻ một ít.

Cuối cùng cũng không đến mức khiến Lục Thanh Hà phải nhập viện vì ăn.

Chỉ là bốn người chúng tôi đều run rẩy bước vào lớp.

Giáo viên đang giảng bài trên bục giảng. Tôi nheo mắt gục xuống bàn.

Bụng đang căng tức khó chịu đột nhiên được một bàn tay đặt lên, xoa bóp ấm áp.

"Dễ chịu hơn chưa?"

Giọng nói trầm ấm lướt qua tai.

Tôi chỉ cảm thấy hơi nóng dồn thẳng lên đầu, cả khuôn mặt đỏ bừng. Muốn đẩy bàn tay đó ra, nhưng không dám dùng sức, sợ bị người khác phát hiện.

Chỉ đành đáp khẽ: "Đỡ hơn chút rồi."

"Cậu mau buông ra đi."

Giọng nói đó lại có chút ấm ức vang lên.

"Nhưng mà A Thư, tôi cũng khó chịu lắm. Cậu cũng xoa giúp tôi một chút, được không?"

Trình Dương chứng kiến tất cả và đang xoa bụng mình:

"Tự xoa cho mình là phạm pháp hay sao?"

 

back top