BẠN CHƠI GAME THẦM MẾN CỦA TÔI LẠI LÀ BẠN CÙNG PHÒNG CÔNG TỬ BỘT

Chương 21

Ngu Ngư yêu cầu tham gia vào mối tình bảy ngày của tôi và Du Lộc.

"Chị dâu anh trai, hai người sẽ không từ chối dẫn theo một người đáng thương như tôi chứ~ Oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa..."

Trông có vẻ thật sự rất muốn đi chơi.

Tôi bị cậu ấy khóc đến mềm lòng, vừa định mở lời. Du Lộc lấy điện thoại ra chạm vài cái.

Điện thoại Ngu Ngư bên kia vang lên tiếng xu vàng.

Cậu ấy lập tức bật dậy khỏi đất, chắp tay với Du Lộc:

"Cảm ơn huynh trưởng! Huynh cứ yên tâm đi chơi với chị dâu. Tôi sẽ tự ở nhà an phận thủ thường, không tranh giành sự yêu thương của chị dâu với huynh~"

Mặt Du Lộc xanh mét, nhẹ nhàng đẩy tôi nhanh chóng trốn khỏi móng vuốt của "Đại Vương cá" nào đó.

Buổi hẹn hò một ngày bắt đầu. Du Lộc muốn đưa tôi đi xem phim mới ra, rồi đi dạo bảo tàng tỉnh, cuối cùng đi xem triển lãm tranh buổi tối.

Nhưng chuyện kỳ lạ đâu đâu cũng có.

Rạp chiếu phim không mua được vé liền kề. Không biết người giàu có nào rảnh rỗi đến thế, mua vé cách ghế. Cố tình mua hết tất cả các suất chiếu trong bảy ngày này.

Chúng tôi đành phải xem phim cách nhau một ghế trống. Bỏng ngô đặt trên ghế ở giữa.

Khi hai người lấy, tay thỉnh thoảng sẽ chạm vào nhau.

Cứ như vậy chưa đầy ba phút, tiếng bước chân đột nhiên vội vã tiến đến gần.

Một người đàn ông bí ẩn đeo khẩu trang đen, đội mũ đen, mặc áo khoác gió đen, tự gói mình kín mít, đi đến bên cạnh tôi.

"Phiền bỏng ngô tránh ra một chút, đó là vị trí của tôi."

Tôi: "?"

Du Lộc: "?"

Chúng tôi đổi sang một hàng ghế khác, vì con trai ngốc của nhà địa chủ kia mua loại vé đó, khiến người xem đặc biệt ít. Chỉ cần tìm là có chỗ trống.

Thế nhưng chúng tôi đi đến đâu, người đàn ông bí ẩn kia liền đuổi theo đến đó, túi anh ta toàn là cuống vé.

Lúc này chúng tôi mới hiểu, con trai ngốc của nhà địa chủ chính là vị này.

Không còn cách nào, cuối cùng chỉ có thể xem phim cách nhau một người.

Giữa chừng tôi ăn hết bỏng ngô của mình, muốn đưa tay lấy một chút của Du Lộc. Vừa mới đưa ra, cổ tay đột nhiên bị nắm chặt, ấn lên đùi tráng kiện của người ở giữa.

Tôi: "!"

"Cậu!"

Tôi vốn định mắng tên biến thái này, lại chạm phải đôi mắt dài và hẹp quen thuộc dưới vành mũ.

Tôi lập tức im bặt.

Du Lộc vẫn nghe thấy tiếng động, quay đầu hỏi tôi: "Tiểu Thư, sao vậy?"

Cổ tay bị xoa nhẹ, cảm giác xấu hổ theo đó lan khắp toàn thân.

"Không... không sao..."

Tôi khó khăn mở lời. Lực ở cổ tay càng chặt hơn.

Tôi dùng hết sức, giãy giụa rất lâu mới thoát khỏi cái móng vuốt ma quỷ đó.

Một tiếng sau đó, không dám đưa tay về phía Du Lộc nữa.

 

back top