BẠN CHƠI GAME THẦM MẾN CỦA TÔI LẠI LÀ BẠN CÙNG PHÒNG CÔNG TỬ BỘT

Chương 22

Các buổi bảo tàng, triển lãm tranh, bữa trưa, bữa tối sau đó... đều có bóng dáng người đàn ông bí ẩn kia.

Tôi và Du Lộc chỉ cần hơi gần nhau một chút, sẽ có người ra tay cản trở.

Thậm chí xe về nhà, cũng có một chiếc xe Cayenne màu đen quen mắt theo sát không xa không gần phía sau.

Ngày thứ hai, thứ ba vẫn như vậy.

Dù mưa hay nắng, luôn có người không quản khó nhọc c.h.ế.t dí theo dõi tôi và Du Lộc, sợ rằng chúng tôi làm chuyện trái với luân thường đạo lý giữa ban ngày ban mặt.

Ngày thứ năm Du Lộc cuối cùng cũng không thể chịu đựng được nữa, giật phăng chiếc mũ lưỡi trai đen của ai đó.

Lục Thanh Hà với mái tóc rối bù xuất hiện trước mặt mọi người. Không nhanh không chậm nhặt mũ lên, phủi phủi rồi đội lại cho mình.

Bắt đầu bằng câu "Lục Thanh Hà, cậu đúng là đồ súc sinh", hai người thân thiện bắt đầu màn chào hỏi lẫn nhau.

Cho đến khi Du Lộc nói ra một câu:

"Lục Thanh Hà, cậu thích Tiểu Thư đúng không?"

Lông xù của Lục Thanh Hà xẹp xuống, lập tức im bặt.

Du Lộc tiếp tục công kích: "Cái gì mà trai thẳng sợ đồng tính, cái gì mà chỉ là bạn bè... Bạn bè là cậu làm như thế này sao? Đừng có cứng miệng nữa, là đàn ông thì cạnh tranh công bằng đi."

Lục Thanh Hà im lặng nhìn tôi một cái.

Tôi đột nhiên không muốn ở lại nữa, kéo Du Lộc muốn đi.

Giây tiếp theo, phía sau truyền đến tiếng hét có chút run rẩy.

"Đúng, tôi thích!"

"Tôi thích Lạc Thư!"

"A Thư, tôi không chịu nổi khi cậu thân thiết với người khác hơn tôi. Dù là nam hay nữ cũng không được."

"Tôi muốn hôn cậu, muốn ôm cậu, muốn mỗi phút mỗi giây, đều ở bên cậu."

"Không làm gì cũng được, chỉ cần chúng ta ở bên nhau..."

Lưng tôi cứng đờ, lồng n.g.ự.c vang lên tiếng gầm vô tận.

...

Tôi sao lại dễ mềm lòng thế này.

Sao chỉ vài câu nói, lại muốn tin anh ta nữa rồi.

Thật sự muốn đánh cược thêm một lần nữa sao...

Tôi... còn đủ sức để thua nữa không?

 

back top