GIẾT CHẾT MỘT ĐÓA HOA

Chương 14

Chúc Xuân Hòa có một giấc mộng rất dài. Trong mộng anh là một chú chó nhỏ tìm không thấy nhà, nghỉ ngơi dưới gầm cầu, đói bụng liền đi bới rễ cây. Anh vì sinh tồn học được đánh nhau với chó hoang, giành giật đồ ăn từ miệng chúng.

Mùa đông trong mộng rất lạnh, tuyết bay đầy trời lấp kín đường đi của anh. Anh tìm không thấy đồ ăn, thử phá lớp băng tan trên mặt sông để bắt một con cá.

Cá linh hoạt tránh đi móng vuốt anh, anh loạn xạ bắt lấy một trận trong nước, cuối cùng chỉ làm móng vuốt mình đông cứng.

Khi bông tuyết rơi xuống chóp mũi, anh mất đi sức lực ngã xuống mặt băng, ngày càng nhiều m.á.u bao phủ thân thể anh.

Anh sẽ c.h.ế.t sao? Hô hấp trở nên khó khăn quá, trong cổ họng thậm chí dâng lên mùi m.á.u tươi.

Giấc mộng trở nên quá chân thật, anh tưởng lầm mình thật sự phải đi đến tận thế. Lại được chú sói trắng xâm nhập trong đó cứu vớt.

Động vật ăn thịt cường đại vươn đầu lưỡi l.i.ế.m toàn bộ lông tóc anh một lần, thân thể đông cứng dần dần khôi phục tri giác.

Anh bị sói trắng ngậm lấy cổ ném lên người, cuộn tròn thành một đoàn cầu lông vàng óng. Anh không c.h.ế.t đi trong mộng, cũng không c.h.ế.t đi ở hiện thực.

Khi mở mắt ra, cánh tay Hàn Đình vững vàng đáp ở eo anh. Bọn họ mặt đối mặt, chân chạm vào chân, hô hấp đều trở nên triền miên.

Chúc Xuân Hòa khẽ dịch chuyển thân thể, muốn thoát thân khỏi gông cùm xiềng xích của Hàn Đình, ngược lại bị ôm càng chặt hơn.

Anh một lần nữa ngã vào vòng ôm Hàn Đình, bị hắn mơ mơ màng màng hôn môi đôi mắt, gò má. Giọng nói khàn khàn khi thức dậy vang lên: “Chào buổi sáng, Xuân Hòa.”

“Chào buổi sáng, Hàn Đình.” Môi ấm áp kề sát trán anh: “Còn tốt, độ ấm đã hạ xuống. Hôm nay cảm giác thế nào?”

Việc đầu tiên Hàn Đình mở mắt chính là xác nhận độ ấm cơ thể anh. Chúc Xuân Hòa có chút thẹn thùng che trán mình, tự mình cảm thụ một chút, không có độ ấm, sờ lên lạnh lạnh.

“Cũng ổn, đã không còn khó chịu.”

Một đêm gần như chưa uống một giọt nước, Chúc Xuân Hòa giờ phút này đã đói bụng đến bụng kêu ùng ục.

Hàn Đình hiển nhiên cũng nghe thấy âm thanh đói khát từ dạ dày anh, trêu chọc cười nói: “Quả thật, tôi có thể nghe thấy cơ thể cậu đang nói chuyện.”

Chúc Xuân Hòa lập tức vén chăn, xoay người xuống giường, muốn chạy vào phòng vệ sinh tránh né tình huống xấu hổ này, lại nhầm hướng.

Hàn Đình dựa vào mép giường, chỉ rõ đường đi cho anh: “Bảo bối, là bên phải.” Lại một lần nữa mắc lỗi, Chúc Xuân Hòa giống như một viên đạn pháo b.ắ.n vào phòng vệ sinh, bang một tiếng khóa cửa lại, dùng sức che mặt, chỉ cảm thấy mình từ khi quen Hàn Đình bắt đầu liền luôn xảy ra trạng huống.

Đầu tiên là té xỉu trên đường bị hắn nhặt về, ngay sau đó lại là ngày mưa quên mang dù bị hắn đưa về phòng ngủ...

Từng việc nhỏ vụn vặt chồng chất lên nhau, tập hợp lại biến thành vô số khoảnh khắc mất mặt.

Anh nhịn không được phát ra một tiếng kêu rên, tại sao người khác yêu đương đều tỏa sáng rực rỡ trước mặt đối tượng, còn anh lại thường xuyên mất mặt trước đối tượng.

Anh đột nhiên bắt đầu lo lắng hình tượng của mình trước mặt Hàn Đình, có phải rất ngốc không, có làm hắn cảm thấy phiền chán không?

Mặc dù nghĩ lại thì Hàn Đình chưa bao giờ biểu lộ một chút nào sự không kiên nhẫn với anh, nhưng anh vẫn rất muốn biết.

Chúc Xuân Hòa chậm rì rì từ trong phòng vệ sinh đi ra, Hàn Đình lúc này đã rời khỏi phòng đến phòng khách. Anh thay quần áo ở nhà Hàn Đình chuẩn bị cho.

Chiều cao của họ gần như nhau, chỉ là khung xương Chúc Xuân Hòa nhỏ, dáng người thiên gầy, quần áo mặc trên người có vẻ hơi rộng thùng thình.

Đi đến phòng khách vừa lúc ngửi thấy mùi thơm bữa trưa. Hàn Đình vừa gỡ tạp dề trên người xuống, liền đón Chúc Xuân Hòa qua ăn cơm. Chúc Xuân Hòa đối diện với đồ ăn trên bàn, mở miệng hỏi: “Hàn Đình, trước đây những món ngọt trong hộp cơm ngài gửi cho tôi đều là ngài tự làm sao?”

Hàn Đình đương nhiên gật đầu, gắp miếng thịt bò anh thích ăn, bỏ vào chén anh.

Chúc Xuân Hòa không thể tin được: “Nhưng trước đây ngài đi công tác không phải rất bận sao, sao còn có thời gian nấu cơm cho tôi?” Rõ ràng bận đến mức không có thời gian hồi âm tin nhắn.

“Những thứ đó đều là chuẩn bị sẵn trước.” Hàn Đình nói cho anh: “001 sẽ dựa theo trình tự mệnh lệnh của tôi lấy ra đồ ăn mỗi ngày hâm nóng, chờ Thân Danh tới lấy thì đưa cho hắn, rồi đưa đến tay cậu.”

Chúc Xuân Hòa nuốt miếng thịt bò còn nóng hổi xuống, tràn đầy tán thưởng giơ ngón tay cái lên với 001 ở đằng xa.

Hàn Đình cười tủm tỉm nhìn anh, thuận thế hỏi: “Không cho tôi một chút phần thưởng gì sao?”

Chúc Xuân Hòa rất sảng khoái: “Vậy ngài muốn phần thưởng gì?”

Hàn Đình không trực tiếp nói cho anh, chỉ cười nhạt nói đợi hắn nghĩ ra rồi sẽ nói cho anh biết.

Hai người ăn cơm xong, Chúc Xuân Hòa nhìn thời gian nói muốn đi quán cà phê làm thêm, Hàn Đình tính toán đi công ty, vừa vặn có thể đưa anh qua đó.

Lên xe, Chúc Xuân Hòa vừa cài dây an toàn, vừa hỏi Hàn Đình hôm nay sao lại đổi xe.

Hàn Đình nói: “Đổi một chiếc xe, thay đổi tâm trạng.” Mặc dù khó có thể lý giải ý nghĩ của bạn trai có tiền, nhưng Chúc Xuân Hòa vẫn nể tình gật gật đầu.

Anh nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ như nước chảy qua, đột nhiên nhớ tới chuyện Lưu Càn nói với mình hôm qua.

Hôm qua bị dễ cảm kỳ đột nhiên đến quấy rầy kế hoạch, vốn dĩ đã sớm nên thương lượng chuyện này với Hàn Đình rồi.

Anh quay đầu nhìn về phía Hàn Đình: “Hàn Đình, Lưu Càn hỏi tôi có muốn đi tham gia tiệc sinh nhật của cậu ấy không, ngài nói tôi có nên đi không?”

Sớm tại trước khi chính thức tiếp xúc Chúc Xuân Hòa, Hàn Đình đã điều tra chi tiết người trong phòng ngủ anh.

Ba người bạn cùng phòng đều là người địa phương, hai Beta gia tộc tài sản thường thường, thuộc giai cấp trung sản bình thường.

Đáng chú ý nhất chính là cậu ấm nhà họ Lưu Lưu Càn này. Cha mẹ Lưu làm công nghiệp thực phẩm thời trước, chịu ảnh hưởng lớn bởi tiến bộ khoa học kỹ thuật.

Nhờ con rể đến cửa mang theo phát minh khoa học kỹ thuật, họ dần dần đứng vững gót chân trở lại ở Long Hối Thành.

Lưu Càn và chị gái hắn Lưu Du quan hệ bình thường, chị gái hiện tại là người thừa kế đã định, cậu ấm nhỏ này trong tay không có thực quyền.

Theo ý tưởng của Hàn Đình, bữa tiệc này giá trị thấp, không cần thiết phải đi.

Bất quá, Hàn Đình tự nhiên sẽ không nói cho Chúc Xuân Hòa ý tưởng chân thật của mình. Hắn ôn hòa nói: “Cậu muốn đi sao?”

Chúc Xuân Hòa không xác định được ý nghĩ của mình, mười phần rối rắm: “Lưu Càn nói trên tiệc sinh nhật cậu ấy sẽ có rất nhiều phú nhị đại muốn quen biết tôi. Nếu có thể xử lý tốt quan hệ với bọn họ, có lẽ càng có lợi cho sự phát triển tương lai của tôi.”

Anh thuật lại những lời Lưu Càn nói cho Hàn Đình nghe. Hàn Đình vừa nghe liền cười.

“Ngài cười cái gì?”

“Cười cậu đáng yêu a, bảo bối.” Hàn Đình kéo dài ngữ điệu. Chúc Xuân Hòa vừa nghe liền cảm thấy không thích hợp, trái tim chợt nhảy cao chợt nhảy thấp, quay mặt đi không nghe hắn cố ý cười.

Cười xong, Hàn Đình mới nói: “Bạn cùng phòng của cậu đối với cậu khá tốt sao.”

Đầu tiên là trang sức vàng, hiện tại lại là giúp đỡ lót đường. Hàn Đình thật sự không thể xác định tâm tư cậu ấm nhỏ họ Lưu này rốt cuộc đơn thuần hay không đơn thuần.

Có thể khẳng định chính là, tâm tư Chúc Xuân Hòa quả thực đơn thuần. Anh nghi hoặc “Ừm” một tiếng: “Đúng vậy, Lưu Càn quả thật khá tốt, cậu ấy rất thiện lương.”

Hàn Đình dừng xe ở cửa quán cà phê, nắm lấy tay Chúc Xuân Hòa cài một chiếc đồng hồ mới vào cổ tay anh, vừa lúc có thể che khuất sự tồn tại của chiếc dây xích vàng kia.

Chúc Xuân Hòa nhớ rõ chiếc đồng hồ này chính là cửa hàng ngày hôm qua bọn họ đi ngang qua.

Xem bộ dáng Hàn Đình giúp anh điều chỉnh đồng hồ, anh cuối cùng cũng nhận ra: “Ngài ghen tị nha.” Anh cười hì hì ôm lấy mặt Hàn Đình, vững vàng hôn hai cái lên miệng hắn.

“Ngài đừng nghĩ quá nhiều, tôi và Lưu Càn chỉ là bạn tốt, tôi chỉ thích ngài, Hàn Đình.”

Anh luôn có thể đem hết thảy lời nói nói được trắng ra lại sáng trong.

Hàn Đình giơ tay nhẹ nhàng chạm vào đôi mắt lấp lánh của anh, mút hôn khóe môi anh: “Tôi biết.”

Chúc Xuân Hòa lắc lắc tay: “Vậy tôi đi làm thêm đây, cảm ơn đồng hồ của ngài, tạm biệt.”

Hàn Đình ngồi ở vị trí lái xe vẫy tay về phía anh.

Bóng dáng Chúc Xuân Hòa dần dần trong tầm mắt hắn biến thành một chấm đen nhỏ bé.

Hắn mở ra kênh đặc thù trên radio xe, sau vài tiếng điện lưu truyền ra âm thanh thuộc về Chúc Xuân Hòa.

Chim nhỏ ở trong lồng.

 

back top