GIẾT CHẾT MỘT ĐÓA HOA

Chương 15

Từ khi bị Hàn Đình biết chuyện hiến tin tức tố, trên người Chúc Xuân Hòa liền mang theo một hộp thuốc nhỏ hắn chuẩn bị.

Hộp thuốc được chia làm ba ngăn, mỗi ngăn đều dán nhãn tương ứng: cần uống loại thuốc nào vào thời điểm nào, mỗi lần mấy viên, một ngày mấy lần.

Hàn Đình xử lý mọi việc một cách tinh tế và thỏa đáng, rồi hôn lên trán Chúc Xuân Hòa: “Phải ngoan ngoãn uống thuốc, biết không? Bảo bối.”

Chúc Xuân Hòa nghiêm túc làm theo kế hoạch của Hàn Đình. Thuốc viên nuốt vào đắng chát, nhưng sau đó anh có thể ăn một miếng sô-cô-la để hòa tan vị cay đắng đó.

Chúc Xuân Hòa từng hỏi Hàn Đình, đây là thuốc gì.

Hàn Đình gửi qua bản hướng dẫn sử dụng thuốc rất kỹ càng, nhưng anh chỉ cần nhìn lướt qua liền hoa mắt, chỉ nhớ rõ công hiệu của thuốc là điều trị chứng tin tức tố không đủ.

Anh nửa hiểu nửa không nuốt vào rất nhiều thuốc viên, quả thực cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng hơn không ít, tuyến thể sau gáy cũng không còn đột nhiên nóng lên.

Anh hoàn toàn tin tưởng sự chân thành của Hàn Đình, vì thế càng thêm kỳ vọng mình có thể cùng Hàn Đình có một kết quả tốt đẹp.

Chúc Xuân Hòa quyết định đi tham gia tiệc rượu sinh nhật của Lưu Càn. Những lời Lưu Càn nói đã lay động Chúc Xuân Hòa ở một mức độ nhất định.

Dù thế nào, anh cũng nên tính toán kỹ càng cho tương lai của mình, không thể cứ mãi ỷ lại vào Hàn Đình.

Anh còn nhớ lời Lưu Càn đã khuyên bảo đầy thâm ý: Nếu anh muốn có một tương lai với Hàn Đình, thì không thể chỉ sống dưới cánh chim của hắn.

Anh mới vào chuyên ngành được hơn nửa học kỳ, học kỳ sau lên năm hai liền phải suy xét đến chuyện phân luồng chuyên ngành.

Chúc Xuân Hòa vẫn chưa hoàn toàn nghĩ kỹ nên đi hướng nào, một mình buồn bực hồi lâu.

Trong lúc gọi điện thoại, Chúc Xuân Hòa luôn thất thần. Hàn Đình liên tiếp gọi anh vài tiếng: “Xuân Hòa.”

Chúc Xuân Hòa cuối cùng mới kéo hồn về từ những suy nghĩ lơ lửng: “A?” Ôm điện thoại hồi lâu không nghe thấy giọng Hàn Đình, “Xin lỗi, tôi vừa đang nghĩ chuyện, không nghe thấy ngài nói.” Anh áy náy cụp lông mày xuống, hy vọng Hàn Đình không so đo khuyết điểm nhỏ như vậy.

“Đang suy nghĩ gì, chuyện phân luồng chuyên ngành sao?” Hàn Đình dò hỏi.

Chúc Xuân Hòa nhỏ giọng nói: “Dường như chuyện gì cũng không thể giấu được ngài.”

Hàn Đình cười nói: “Đó là bởi vì tôi yêu cậu, nên tôi sẽ rất dụng tâm quan sát cậu.” Luôn ngâm mình trong hũ mật của Hàn Đình, Chúc Xuân Hòa cũng dần dần sinh ra một chút sức chống cự với lời ngon tiếng ngọt của hắn, chỉ còn khóe môi nhếch lên bán đứng cảm xúc của anh.

Dựa vào việc Hàn Đình giờ phút này không thể nhìn thấy mình, anh đã học được cách làm suy yếu ma pháp công kích của hắn: “Nhưng ngài hiện tại rõ ràng đâu có nhìn thấy tôi.”

“Sao cậu biết, tôi không nhìn thấy cậu?” Hàn Đình hỏi ngược lại.

Chúc Xuân Hòa chớp mắt: “Tôi đương nhiên biết chứ.” Thật là vấn đề kỳ quái, chẳng lẽ ngài còn có thể thông thiên thủ đoạn, cài mật thám vào phòng ngủ tôi sao?

Chúc Xuân Hòa nhất thời lẩm bẩm trong lòng. Hàn Đình cười tủm tỉm khẳng định lời anh nói: “Xuân Hòa của chúng ta thật lợi hại.”

Lại bị đối xử như trẻ con mà dỗ dành, Chúc Xuân Hòa nhíu mũi, hừ một tiếng.

“Nếu cậu vẫn chưa nghĩ kỹ nên đi hướng nào để phân luồng chuyên ngành, tôi có thể cung cấp cho cậu một vài kiến nghị.”

Chủ đề bị kéo về phong cách đứng đắn, Chúc Xuân Hòa truy vấn: “Là gì ạ?”

Hàn Đình cố tình hạ giọng: “Một kiến nghị đổi một nụ hôn.” Lỗ tai Chúc Xuân Hòa bị trêu chọc đến có chút ngứa, như thể hắn đang bò bên tai anh mà thổi khí, nhịn không được cuộn vành tai lại.

Giọng nói ôn nhu của Hàn Đình đều trở nên mơ hồ không rõ.

Chúc Xuân Hòa chốc lát không nói chuyện, giá cả đã bị tăng vọt đến “Một kiến nghị đổi ba nụ hôn”, quả thực là gian thương!

Hàn Đình còn cố ý hướng dẫn tiêu thụ: “Thế nào, có muốn suy xét một chút không, Xuân Hòa?”

Chúc Xuân Hòa phẫn nộ nói: “Tôi mới không cần đâu!” Anh mới không phải loại ngốc bị người ta bán còn giúp người đếm tiền.

Hàn Đình ra vẻ tiếc nuối thở dài: “Nếu đã như vậy, chúng ta cùng lùi một bước đi Xuân Hòa, một kiến nghị đổi hai nụ hôn, đây đã là giá cả công đạo rồi nha Chúc tiên sinh.”

Chúc Xuân Hòa giơ điện thoại không nói chuyện, hợp lý hoài nghi Hàn Đình đang đòi bồi thường cho việc vừa rồi mình thất thần không để ý đến chuyện hắn.

Hàn Đình không cho anh thêm thời gian suy xét, hắng giọng bắt đầu đếm ngược mười giây. Con số đó trốn thoát khỏi tai anh, Chúc Xuân Hòa thế nhưng thật sự sinh ra cảm giác căng thẳng vi diệu.

Khi thời gian chỉ còn ba giây cuối cùng, anh mơ mơ màng màng đáp ứng mức giá giao dịch “một đổi hai”.

Hoàn hồn lại, Hàn Đình đã cười rộ lên: “Tốt, cảm ơn chiếu cố. Tôi sẽ giúp Chúc tiên sinh ghi sổ, lần sau gặp mặt phải mời Xuân Hòa bổ sung nợ nần.”

Chúc Xuân Hòa: Đáng ghét!

Vì đã chi trả phí tổn tương ứng, Hàn Đình tự nhiên cũng phải thực hiện lời hứa, bắt đầu cung cấp ý kiến chỉ đạo chuyên ngành cho Chúc Xuân Hòa.

Chúc Xuân Hòa đối với chuyên ngành này hiểu biết không phong phú, phần lớn đều là thông qua Internet tra ra.

Anh cũng từng hỏi thăm một vài giáo viên chuyên ngành của mình, bất quá những giáo viên quanh năm sống trong trường học không thể đưa ra kiến nghị phát triển công việc quá tốt, chỉ có thể đại khái giới thiệu cơ bản tình huống và phương hướng phát triển tương lai của mỗi phân luồng.

Chúc Xuân Hòa không quá hiểu rõ nghiệp vụ chủ yếu của công ty Hàn Đình là khối nào, chỉ biết là có liên quan đến sản nghiệp người máy.

Cũng bởi vậy Hàn Đình đối với sự phát triển ngành sản xuất và các bản khối nghiệp vụ hiểu biết vượt xa anh, có thể trình tự rõ ràng, thấu triệt phân tích lợi và hại của mỗi phương hướng phân luồng.

Chúc Xuân Hòa lập tức lấy giấy bút ra bắt đầu ghi chép, dần dần tìm kiếm được phương hướng trong phân tích của hắn. Anh dùng bút nặng nề gõ một cái lên mặt giấy: “Tôi biết rồi.”

Hàn Đình hỏi: “Cậu nghĩ kỹ rồi?”

“Vâng, căn cứ phân tích của ngài và sự hiểu biết về tình hình bản thân, tôi vẫn cảm thấy phương hướng duy tu phần cứng và chẩn đoán trục trặc người máy thích hợp với tôi hơn.”

So với việc tích hợp số liệu, quản lý phân tích, Chúc Xuân Hòa càng thích tiếp xúc với linh kiện.

Lúc học chuyên ngành, giáo viên cũng từng khen ngợi anh, đối với kiến thức máy móc rất nhạy bén, năng lực động thủ mạnh.

Cuối cùng giải quyết được một chuyện phiền não mình hồi lâu, Chúc Xuân Hòa từ từ thả lỏng, lười biếng gục xuống bàn, nghe Hàn Đình thuận miệng đưa ra lời mời: “Nếu đã như vậy, tôi liền chờ Xuân Hòa tốt nghiệp về sau đến làm chủ tịch chuyên viên duy tu cho tôi.”

Chúc Xuân Hòa cười nói: “Oa, vậy Hàn tổng tính toán trả cho tôi bao nhiêu tiền lương một tháng đây?”

Hàn Đình suy tư chốc lát, cười thấp giọng: “Đem nửa cái gia tài của tôi đều tặng cho cậu, được không?” Đầu óc Chúc Xuân Hòa lỏng lẻo, theo bản năng liền muốn trả lời “Được”, hậu tri hậu giác ý thức được Hàn Đình có ý gì, đằng một tiếng thẳng người dậy, đỏ mặt cảnh cáo hắn: “Ngài không được nói lung tung nha!”

“Tôi mới không có nói lung tung đâu, lời tôi nói đều là nghiêm túc nha.”

Hàn Đình đem ngữ khí thả thật sự nhẹ, thật mềm, như đang dệt một giấc mộng vô biên cho Chúc Xuân Hòa: “Bảo bối, cậu không muốn kết hôn với tôi sao?”

Chúc Xuân Hòa không thể tin được, Hàn Đình có thể nhẹ nhàng bâng quơ nói ra từ “Kết hôn” thần thánh như vậy, lại còn nói đến mức khiến người ta tin phục.

Hôn nhân có thể bị dùng để tán tỉnh sao? Đại não anh c.h.ế.t máy không thể thuận lợi đưa ra câu trả lời.

Cố tình Hàn Đình dừng lại giọng nói, yên tĩnh, trầm mặc, như đang chờ đợi một đáp án cuối cùng.

Hắn đang cầu hôn mình sao? Chúc Xuân Hòa lặp đi lặp lại tự hỏi, cẩn thận hồi ức lại tất cả mọi thứ vừa rồi. Đây cũng có thể xem là cầu hôn sao? Anh càng thêm tâm loạn như ma.

Chúc Xuân Hòa điều chỉnh cảm xúc một chút, ngón tay cuộn một vòng một vòng lấy góc áo: “Hàn Đình, ngài nói chuyện với tôi là nghiêm túc sao?”

Giọng Hàn Đình mơ hồ không rõ nghe không ra cảm xúc dư thừa: “Là tôi dọa đến cậu sao?

Nhưng tôi thật sự nghiêm túc. Xuân Hòa, trừ cậu ra, tôi sẽ không lại có người kết hôn thứ hai nào.”

Nói dối đi, những lời Lưu Càn từng nói còn quanh quẩn bên tai anh. Anh kiệt lực khắc chế tâm tư cuộn trào của mình, gọi về một chút lý trí.

“Chỉ là, những người có tiền như các ngài không phải đều rất chú trọng môn đăng hộ đối sao, huống hồ tôi còn là một Alpha.” Chúc Xuân Hòa nghĩ nghĩ bổ sung: “Tôi cũng không sinh được con.”

Anh bắt đầu nghiêm túc suy xét về tương lai. Ngữ khí và thái độ đứng đắn này ngược lại làm người đầu dây bên kia lộ ra một chút tiếng cười: “Những chuyện này đều là ai nói cho cậu?”

Chúc Xuân Hòa bị hắn cười đến có chút ngượng ngùng, vội vàng giải thích cho mình: “Những bộ phim truyền hình đó không đều diễn như vậy sao, người nghèo và tổng tài đẹp trai không có kết quả tốt.”

“Cho nên cậu tin.” Hàn Đình đoán nhất định là cậu ấm nhà họ Lưu kia nói, chậm rãi giải thích cho anh: “Bảo bối, rốt cuộc cậu hiểu lầm cái gì, mới có thể cảm thấy tôi liền hôn nhân của chính mình cũng không thể khống chế đâu? Tôi cũng không phải loại cậu ấm nhỏ ở trong nhà không có bất kỳ thực quyền nào, ngay cả tình cảm của mình cũng phải mặc cho cha mẹ bài bố nha.”

Chúc Xuân Hòa luôn cảm thấy lời hắn nói có gai, nghe không được thích hợp. Bất quá anh vẫn có thể cảm nhận được cảm xúc Hàn Đình trở nên không tốt lắm, vội vàng làm nũng: “Tôi sai rồi Hàn Đình, tôi không nên đem ngài đi so với những người khác, tôi liền biết ngài lợi hại nhất.”

Ngữ khí Hàn Đình hòa hoãn một chút: “Xuân Hòa là heo con sao?”

Chúc Xuân Hòa gừ gừ nói: “Không phải không phải.”

Hàn Đình hỏi: “Vậy Xuân Hòa là gì?”

“Là của ngài.” Chúc Xuân Hòa căng thẳng đến trái tim sắp nhảy ra khỏi ngực, ngay cả giọng nói đều đang run rẩy.

Hàn Đình vẫn chưa thỏa mãn, tiếp tục hỏi: “Xuân Hòa là của tôi sao?” Lần này Chúc Xuân Hòa nỗ lực khắc phục hết thảy chướng ngại xấu hổ, nghiêm túc nói cho hắn: “Là của ngài, tôi là thuộc về ngài, Hàn Đình.”

Hàn Đình phát ra một tiếng cười ý vị không rõ: “Đúng, cậu là thuộc về tôi.” Không chỉ người của cậu, hết thảy của cậu đều nên thuộc về tôi, Chúc Xuân Hòa.

Chúc Xuân Hòa an tĩnh nghe dư vị khi trái tim đập, anh bị sự chiếm hữu mạnh mẽ bao vây, trở thành hết thảy của Hàn Đình.

“Cậu tính toán khi nào đi tham gia tiệc sinh nhật của Lưu Càn?” Hàn Đình kết thúc khoảnh khắc trầm mặc này.

 

back top