GIẾT CHẾT MỘT ĐÓA HOA

Chương 16

Chúc Xuân Hòa chuyển sang giao diện trò chuyện với Lưu Càn: “Tôi xem nào, cậu ấy nói bảo tôi 7 giờ tối về trường học đón tôi, địa điểm tụ hội ở Đông Hội Quán.”

Tra xét một chút bản đồ, Đông Hội Quán cách trường học còn hơi xa. Giao diện tìm kiếm của Chúc Xuân Hòa nhảy ra vài bức ảnh Đông Hội Quán, màu sắc vàng son rực rỡ trong nháy mắt xâm nhập tầm mắt anh.

Anh nhỏ giọng “Oa” một tiếng, bị Hàn Đình nhạy bén bắt giữ: “Đang xem cái gì? Ảnh chụp Đông Hội Quán sao?”

Chúc Xuân Hòa biên độ nhỏ gật gật đầu, đột nhiên ý thức được Hàn Đình nhìn không thấy, lại trả lời: “Vâng, trông thật lớn, thật lộng lẫy.”

Hàn Đình cũng từng đi qua hội quán này tham gia yến hội. Nghe Chúc Xuân Hòa mộc mạc khen ngợi, hắn nhất thời cười lên tiếng.

Chúc Xuân Hòa bị cười đến ngượng ngùng: “Này, ngài không được cười, tôi lại có nói sai đâu!” Hàn Đình vội vàng ngừng tiếng cười, chỉ là trong lời nói vẫn sẽ tiết lộ vài tia ý cười: “Phải, cậu thật sự không có nói sai.”

“Chờ tối kết thúc tôi sẽ đến đón cậu. Lát nữa tôi sẽ bảo Thân Danh đưa cậu đi hội sở tạo hình tôi thường đến để chuẩn bị một chút. Bảo Lưu Càn không cần đến đón cậu, Thân Danh sẽ đưa cậu qua đó.”

Hàn Đình nhanh chóng bố trí. Chúc Xuân Hòa nghe mà ngẩn người, hóa ra đi tham gia yến hội lại nhiều chuyện như vậy sao?

Anh hỏi Hàn Đình. Hàn Đình trả lời anh: “Đây đều là thủ đoạn giao tiếp cần thiết, để không cho đám cậu ấm cô chiêu kia xem nhẹ cậu.”

Tiền mười chín năm của Chúc Xuân Hòa và 28 năm của Hàn Đình, sống ở hoàn toàn hai thế giới bất đồng.

Cho dù đến bây giờ, Chúc Xuân Hòa vẫn rất khó tưởng tượng cuộc sống của Hàn Đình.

Một Hàn Đình như vậy cũng sẽ có phiền não của riêng mình sao? Chắc chắn không phải loại phiền não nhỏ bé giống như anh vì lựa chọn chuyên ngành đi.

Đầu dây bên kia truyền đến một trận tiếng gõ cửa. Hàn Đình nói với anh: “Xin lỗi nha Xuân Hòa, tôi hiện tại phải đi họp, liền cúp máy trước, lát nữa Thân Danh sẽ trực tiếp liên hệ cậu. Chơi vui vẻ một chút.”

Chúc Xuân Hòa chỉ kịp nói một câu “Tạm biệt”, điện thoại đã bị cắt đứt không chút do dự. Điện thoại nắm trong tay còn đang nóng lên.

Anh thở dài, Hàn Đình thật sự quá bận rộn, bận đến mức thậm chí không thể rút ra bao nhiêu thời gian để yêu đương với anh.

Bất quá không sao, tình yêu vốn dĩ chính là gia vị của cuộc sống thành công mà, anh cũng muốn nỗ lực đuổi kịp Hàn Đình mới được, như vậy quan hệ hai người mới có thể trở nên dài lâu hơn.

Anh rất nhanh liền nhận được điện thoại Thân Danh, đi theo Thân Danh đến tiệm làm tóc tạo hình kia.

Tạo hình sư trong tiệm dùng thái độ cung kính khoa trương nghênh đón Chúc Xuân Hòa, liên tiếp khen ngợi da thịt anh đẹp, đôi mắt xinh đẹp.

Chờ Chúc Xuân Hòa thay quần áo đi ra, lại lập tức cổ vũ nói Chúc Xuân Hòa đẹp đến như là thiên sứ, khen anh từ trong ra ngoài một lượt.

Chúc Xuân Hòa nghe tạo hình sư nói hận không thể vùi đầu xuống đất, thật sự quá khoa trương! Làm gì mà khoa trương như vậy! Anh ôm lấy gương mặt nóng lên của mình.

Tạo hình sư đỡ lấy vai anh, thân thiết nói: “Mau nhìn xem chính mình trong gương đi, cậu thật sự giống như một thiên sứ.”

Chúc Xuân Hòa bị cô ấy cổ vũ chậm rãi ngẩng đầu, cẩn thận quan sát mình sau khi trang điểm. Thân Danh đứng ở một bên chụp vài bức ảnh anh, từ cận cảnh đến toàn thân, toàn bộ gửi cho Hàn tổng.

Chúc Xuân Hòa vẫn là lần đầu tiên phát hiện làn da mình trắng như vậy, không quá quen mà kéo kéo cổ áo, hàng mi đậm, cong vút chớp chớp.

Anh không quá xác định bộ dáng này của mình có phải thật sự đẹp hay không, há miệng gọi Thân Danh.

Vừa lấy được hồi đáp của Hàn tổng, trợ lý Thân một bước lớn đạp đến bên cạnh Chúc Xuân Hòa: “Chúc tiên sinh, Hàn tổng bảo tôi nói với ngài.”

Lại một lần nữa đảm đương chiếc loa truyền lời cho Hàn tổng, trợ lý Thân chỉ muốn nói mình mệnh khổ.

Hắn thuần thục đeo tai nghe lên, phát ra giọng nói của Hàn Đình: “Mặc kệ ai đến mời cậu, tối nay cậu chỉ có thể đi theo tôi, biết không?”

Cái này Hàn Đình rốt cuộc đang nói cái gì nha! Chúc Xuân Hòa quả thực không thể tin được, giống như ném xuống khoai lang phỏng tay lập tức đưa điện thoại di động trả lại, nhưng giọng Hàn Đình còn đang quanh quẩn bên tai, làm hại anh tâm thần không yên.

Bất quá cái này hẳn là cũng chứng minh, hôm nay mình quả thực rất đẹp. Anh nhẹ nhàng mím môi, cười rộ lên.

Trợ lý Thân canh giữ ở một bên, tháo tai nghe xuống khi cùng tạo hình sư đang há hốc mồm cùng nhìn nhau.

Biết rồi, người đang yêu đều là kẻ ngốc, cho dù người đó là Hàn tổng cũng không ngoại lệ.

7 giờ tối, Chúc Xuân Hòa đúng giờ đến Đông Hội Quán, bị Lưu Càn đã đón khách trước ở cửa bắt được vừa lúc.

Lưu Càn bảo anh chờ mình một lát. Chờ đón khách quý xong, hắn liền dẫn Chúc Xuân Hòa vào trong sảnh, bắt đầu từ chị gái mình, lần lượt nhận biết các đại lão ngành nghề ở Long Hối Thành.

Một vòng rượu mời xuống dưới, Chúc Xuân Hòa nhận không ít danh thiếp, bị những người khác nhau vỗ vai khen ngợi không hổ là cao tài sinh từ Thủ Đô Tinh ra, anh cười đến mặt đều sắp cứng đờ, lại cảm thấy hoang mang.

Rõ ràng anh không làm ra bao nhiêu thành tựu, nhưng đã trở thành tương lai chi tử đáng kỳ vọng trong miệng nhóm người này.

Anh rốt cuộc không thể chịu đựng được loại giao tiếp giả dối này, chào hỏi Lưu Càn rồi đi ra ngoài hít thở không khí.

Chúc Xuân Hòa một mình ngồi ở hoa viên nhỏ, ngửa đầu đối diện với ánh trăng. Mắt Hàn Đình là màu xám trắng, tựa như ánh trăng.

Anh chớp chớp mắt, ánh trăng cũng biến thành đôi mắt Hàn Đình, đôi mắt lớn phản chiếu bộ dáng cô độc giờ phút này của anh. Muốn về nhà, Hàn Đình sao còn chưa đến đón tôi nha.

Ngay tại khoảnh khắc này, Chúc Xuân Hòa nhận được tin nhắn Hàn Đình: “Kết thúc chưa? Tôi đã ở ngoài hội quán.”

Hắn tới đón mình! Chúc Xuân Hòa vô cùng cao hứng đứng dậy, đi trở lại sảnh yến hội từ biệt Lưu Càn.

Lưu Càn cũng biết Chúc Xuân Hòa không quen trường hợp này, đưa anh ra cửa dặn dò anh cất kỹ danh thiếp.

Chúc Xuân Hòa thất thần gật gật đầu, ánh mắt lại trước sau tuần tra ra bên ngoài, tìm kiếm bóng dáng Hàn Đình.

Tìm được rồi —— Hàn Đình dựa vào bên cạnh xe hút thuốc. Ánh đèn đường mờ nhạt bao phủ thân hình thẳng tắp của hắn.

Đốm lửa đỏ tươi trong bóng đêm lập lòe tắt đi, làn khói phiêu diêu mơ hồ thần sắc người đàn ông.

Tim Chúc Xuân Hòa đập đến bay nhanh, nhanh chóng ôm một cái Lưu Càn đưa đi món quà sinh nhật mình chuẩn bị từ trước, sau đó không chút do dự chạy như điên về phía Hàn Đình.

Người đàn ông đứng bên cạnh xe lập tức dập tắt điếu thuốc kẹp trong tay, buông hai tay ra nghênh đón Chúc Xuân Hòa đang nhào vào lồng n.g.ự.c mình.

Chúc Xuân Hòa hướng hắn đòi lấy một nụ hôn. Anh đem toàn bộ chân tình phó thác vào tay Hàn Đình, mặc hắn chi phối quyền sinh sát của mình. Cảm xúc khó có thể miêu tả lan tràn trong n.g.ự.c Hàn Đình, bành trướng. Hắn đỡ lấy eo Chúc Xuân Hòa ấn anh lên nắp xe phía trước mà hôn. Chúc Xuân Hòa nếm ra một tia vị khói thuốc chua chát từ trong miệng hắn. Ánh trăng và đôi mắt Hàn Đình cùng nhau bắt lấy anh. Anh thấp giọng hướng Hàn Đình kể lể: “Hàn Đình, đưa tôi đi đi.”

Ánh trăng đêm nay nồng đậm, mà anh chỉ biết tiếp nhận lời mời của Hàn Đình.

back top