GIÚP NỮ THẦN TÁN CRUSH, CRUSH CỦA CÔ ẤY LẠI CÙNG TÔI HE

Chương 15

Ngủ chung giường với crush của nữ thần, cái bầu không khí mập mờ này như bao trùm lấy người.

Tôi và Giang Lẫm Xuyên quay lưng vào nhau, mỗi người ôm một tâm sự, không khí trong chăn đều mang theo sự im lặng không tự nhiên.

“Nghe nói trong thời gian thi cử cậu có tìm tôi, có chuyện gì sao?”

Giọng Giang Lẫm Xuyên phá vỡ sự tĩnh lặng, rõ ràng biết tôi căn bản không ngủ.

Cậu nói xem có chuyện gì? Học bá à, chẳng phải ban đầu cậu nói sẽ giúp tôi sao? Kết quả tôi tìm khắp trường mà không thấy bóng dáng cậu đâu.

“Cậu giận tôi à?”

Thấy tôi mãi không trả lời, cậu ta lại hỏi tiếp.

Giọng điệu này mềm mại làm sao, mang theo sự thăm dò cẩn thận, sao lại có cảm giác như đang dỗ dành ai đó vậy?

Tôi bị ý nghĩ đột ngột này dọa sợ, theo bản năng quay người lại, vừa vặn đối diện với đôi mắt sâu thẳm của cậu ta.

Mẹ kiếp, cậu ta quay lại từ lúc nào thế?

Tim tôi lập tức đập thình thịch điên cuồng, may mà không có bệnh tim, không thì tại chỗ đã phát bệnh rồi.

“Đúng, tôi chính là giận đấy!”

Tôi ghét nhất là giấu cảm xúc trong lòng, dứt khoát tuôn ra hết, “Cậu là đồ thất hứa, không phải nói sẽ giúp tôi sao? Đáp án tôi cần đâu? Tôi đi tìm cậu mà cậu lại không có ở đó!”

Nghe vậy, cậu ta đột nhiên không nhịn được cười thành tiếng.

Tôi ngẩn ra— hóa ra cậu ta cười lên đẹp như vậy, trên má lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ, ngay cả ánh mắt cũng trở nên dịu dàng và sáng ngời, hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng thường ngày.

“Ý tôi là giúp cậu học, không phải giúp cậu gian lận.”

Cậu ta ngồi thẳng dậy, giọng nói mang theo ý cười giải thích.

“Thế thì cậu không nói rõ ràng đi? Chơi cái trò câu rút gọn gì vậy!” Tôi cũng hờn dỗi ngồi dậy, nhìn thẳng vào cậu ta.

Cậu ta vẫn đang cười, dáng vẻ đó khiến tôi muốn móc điện thoại ra quay lại, đóng gói bán cho đám nữ sinh đang thầm yêu cậu ta trong trường, biết đâu còn khởi nghiệp kiếm được một khoản nhỏ.

“Vậy chúng ta, coi như làm hòa rồi nhé?”

Cậu ta ngừng cười, ánh mắt nghiêm túc nhìn tôi.

Tôi không dám nhìn thẳng vào cậu ta nữa, đột ngột nằm xuống rúc vào chăn, lầm bầm đáp: “Coi như rồi.”

Đêm dần khuya, cơn buồn ngủ vừa ập đến, trong mơ màng, tôi chợt nghe thấy một giọng nói cực kỳ khẽ khàng và dịu dàng vang lên bên tai:

“Ngủ ngon, Nguyễn Ngôn Ôn.”

 

back top