GIÚP NỮ THẦN TÁN CRUSH, CRUSH CỦA CÔ ẤY LẠI CÙNG TÔI HE
Tin tốt: Nữ thần cuối cùng đã chủ động liên lạc với tôi!
Tin xấu: Cô ấy nhờ tôi giúp cô ấy tán tỉnh crush!
Là “kẻ bám đuôi số một của nữ thần” được công nhận tại Nam Thành Nhất Trung, làm sao tôi có thể từ chối cơ chứ?
Tôi đành cắn răng nhận nhiệm vụ, trở thành người đưa tin giữa hoa khôi lạnh lùng Trần Niệm và học bá băng sơn Giang Lẫm Xuyên.
Giúp nữ thần gửi bữa sáng, đưa tập tài liệu, vắt hết óc nghĩ cách cảm hóa tảng băng không thể sưởi ấm này, tôi mặc định cậu ta là một cục đá chẳng hề biết rung động.
Cho đến một lần hoạt động, tôi vô tình liếc thấy màn hình khóa điện thoại của cậu ta— Chính là khuôn mặt ngố tàu của tôi trên vòng đu quay!
Tôi còn chưa kịp trấn tĩnh, đã bị cậu ta kéo mạnh vào cầu thang, ôm chặt lấy. Giọng nói cậu ta trầm khàn, đầy bá đạo: “Nguyễn Ngôn Ôn, tôi có thể theo đuổi cậu không?”
Đầu óc tôi nóng lên, buột miệng thốt ra: “Cút! Tôi không phải gay!”
Ai hiểu được nỗi bất lực khi ra tay giúp người khác mà tự mình chuốc lấy tu la tràng cơ chứ!
