HỆ THỐNG YÊU CẦU TÔI ĐÓNG VAI PHÁO HÔI ĐỂ NUÔI DƯỠNG TIỂU PHẢN DIỆN U ÁM

Chương 3

Phụ huynh của Thôi Vân Trì đã cử người đến tìm tôi, nhưng bị tôi chặn lại bằng đoạn video giám sát trong phòng khách.

Lại qua thêm nửa năm, công ty của tôi đã ổn định, Giang Dạng cũng bước vào kỳ thi Đại học.

Phụ huynh vây kín cổng trường, người căng băng rôn, người ôm hoa, người thì bày trò cổ vũ.

Học sinh lần lượt bước ra, quay đầu tìm kiếm người thân của mình, sau đó được kéo lại để hỏi han đủ điều.

Tôi nhìn thấy bóng dáng Giang Dạng, cậu ta lạnh mặt, đi thẳng ra ngoài, không liếc nhìn ai.

Tôi ngồi ở một vị trí cách cổng trường một đoạn, chờ cậu ta đi tới.

Sau đó xuống xe, đưa một bó hoa cho cậu ta: "Chúc mừng, đã kết thúc giai đoạn học tập vất vả nhất."

Giang Dạng ghét bỏ nhận lấy bó hoa: "Thật tầm thường."

"Không thích thì ném đi."

Giang Dạng ôm hoa ngồi vào ghế phụ lái.

Tôi trực tiếp đưa cậu ta đến nhà hàng đã đặt trước, gọi một bàn đầy ắp món ăn.

Giang Dạng vừa ăn vừa nhặt hết các loại gia vị đi kèm trên thịt.

"Ăn một bữa cơm thôi mà cũng phiền phức thế."

"Không phiền phức bằng anh." Giang Dạng đáp trả: "Rau nấu cứng không ăn, mềm không ăn, mặn không ăn, nhạt không ăn, không ăn gừng không ăn hành không ăn thịt heo, không biết mắc cái bệnh thiếu gia ở đâu ra."

Tôi cười: "Cậu hiểu tôi thật đấy."

Vành tai Giang Dạng đỏ lên, cúi đầu: "Anh có nhiều tật xấu như vậy, tôi nhớ được vài cái cũng là chuyện bình thường thôi."

"Mấy tháng tới cậu định làm gì?"

Giang Dạng suy nghĩ một chút: "Tôi muốn đi làm."

"Tôi thiếu tiền cho cậu tiêu à?"

"Không phải." Cậu ta lại trừng mắt với tôi: "Tôi muốn học hỏi thêm kinh nghiệm sớm."

"Vậy đến công ty tôi đi, nếu làm tốt, tôi sẽ giao công ty cho cậu."

Giang Dạng nhìn chằm chằm tôi: "Nói khoác thì ai mà chẳng nói được?"

"Không lừa cậu, công ty nhỏ thôi, cho cậu thì cho."

"Anh là người nói dóc mà không biết đỏ mặt à?"

"Thằng nhóc c.h.ế.t tiệt, không biết ăn nói tử tế thì im miệng lại."

"Lục Thanh Diên, anh chỉ lớn hơn tôi vài tuổi thôi, đừng suốt ngày làm ra vẻ bậc trưởng bối." Giang Dạng lại lên cơn.

"Hơn nữa anh không phải chú ruột của tôi, chúng ta là đồng lứa, không có quan hệ huyết thống."

Tôi lười cãi với cậu ta: "Được được được, không gọi cậu là nhóc con nữa, ăn nhanh đi."

Tôi đưa Giang Dạng đến bên cạnh mình, bắt đầu cùng nhau đi làm và về nhà.

Quả không hổ là phản diện, Giang Dạng nhanh chóng quen thuộc với công việc của công ty, tôi cảm thấy rất hài lòng với tốc độ trưởng thành của cậu ta.

Một lần đi xã giao, tôi đưa cậu ta theo.

Vừa bước vào phòng riêng, những người khác đã đến đông đủ, ngồi ở vị trí của mình, thấy tôi đến thì lần lượt đứng dậy nói những lời xu nịnh.

Đối với những lời tâng bốc này, tôi đã quen từ lâu, thành thạo ngồi vào ghế chủ tọa.

"Tổng giám đốc Lục, lâu rồi không gặp." Một phụ nữ cầm ly rượu đi tới, mỉm cười chào hỏi tôi, mọi người ngầm hiểu ý, nhường vị trí bên cạnh tôi ra.

Người đi sau tôi là Giang Dạng, cậu ta ngồi phịch xuống đó.

Người phụ nữ đang nói chuyện khựng lại, rồi ngồi xuống bên cạnh Giang Dạng: "Vị này là?"

"Cháu trai tôi."

Giang Dạng trừng mắt nhìn tôi, tôi liền đổi lời: "Là em trai họ hàng nhà tôi, Giang Dạng."

"Quả không hổ là người một nhà, ai cũng anh tuấn cả."

"Tổng giám đốc Lục gần đây có bạn gái không? Có người vẫn luôn để ý đến anh đấy."

Tôi cười lắc đầu: "Bận quá, thời gian đâu mà tìm."

Trương Nhã Cầm cười tủm tỉm nói: "Tổng giám đốc Lục quan tâm đến con cái nhà họ hàng như vậy, sau này nếu có con trai riêng, chắc chắn sẽ là một người cha tốt."

Giang Dạng không hiểu sao mặt mày cau có.

"Tổng giám đốc Lục cũng nên tìm một nữ chủ nhân rồi, tôi có vài người khá tốt, giới thiệu cho anh nhé?"

Tôi lịch sự cười: "Sau khi tôi bận rộn qua giai đoạn này, nhất định sẽ xem xét kỹ lưỡng."

"Tổng giám đốc Lục, đừng nhìn xa quá, ngay gần đây chẳng phải có một người sao?"

Mặt Trương Nhã Cầm đỏ lên.

Một nhóm người cười ha hả: "Tổng giám đốc Trương của chúng tôi là nữ chủ tịch xinh đẹp nhất mà tôi từng quen, mấy người theo đuổi cô ấy đều bị từ chối, cô ấy nói chỉ thích kiểu người như Tổng giám đốc Lục."

"Đừng nói bậy." Trương Nhã Cầm mắng những người nói bừa, nhưng ánh mắt lại sáng rực nhìn tôi.

Tôi uống một ly rượu, giả vờ không hiểu.

Mặt Giang Dạng bên cạnh càng lúc càng cau có, có người nói chuyện với cậu ta thì cậu ta lại bình thường, nhưng hễ đối diện với tôi là lại trưng ra cái mặt lạnh tanh.

Sau khi kết thúc, Giang Dạng không uống rượu nên cậu ta lái xe.

Tôi ngồi ở ghế phụ lái, theo thói quen véo má cậu ta: "Chúng ta xung khắc nhau hay sao ấy nhỉ, sao cậu đối với người khác thì tươi tỉnh, còn đối với tôi lại cau mày liếc mắt, hở tí là giận dỗi?"

Giang Dạng tránh tay tôi ra, cảm xúc không hiểu sao trở nên buồn bã, nửa ngày sau mới nói một câu chẳng ăn nhập gì:

"Đại học tôi muốn ở ký túc xá."

Tôi sững sờ: "Cũng được, đỡ phải đi lại."

Giang Dạng lại bắt đầu giận dỗi.

Tôi day day trán, không thèm để ý đến cậu ta.

 

back top