HỆ THỐNG YÊU CẦU TÔI ĐÓNG VAI PHÁO HÔI ĐỂ NUÔI DƯỠNG TIỂU PHẢN DIỆN U ÁM

Chương 4

Chẳng mấy chốc, Giang Dạng nhập học, im hơi lặng tiếng xách hành lý đến trường.

Tôi tính toán tình hình tài chính trong tay, chuyển cho cậu ta một khoản tiền lớn.

Giang Dạng: "?"

Tôi: "Tiền bồi thường của cha mẹ cậu, trả lại cho cậu."

Giang Dạng: "Ý gì đây? Anh muốn vạch rõ ranh giới với tôi à?"

Tôi: "Đừng nghĩ lung tung, đây vốn là tiền của cậu, cậu rảnh thì cứ về nhà bất cứ lúc nào, chỉ cần báo trước với tôi một tiếng là được."

Mãi một lúc sau Giang Dạng mới gửi lại một câu: "Tôi không về nữa."

Tôi: "Đồ vô lương tâm, thích về hay không thì tùy."

Kết quả Giang Dạng thật sự không về nữa, thậm chí tôi không nhắn tin cho cậu ta thì cậu ta cũng sẽ không chủ động tìm tôi, khiến tôi tức đến mức muốn chạy đến trường đánh cậu ta một trận.

"Hệ thống, nam nữ chính bây giờ tiến triển thế nào rồi?"

"Vì sự can thiệp của anh khiến Giang Dạng không đi gây phiền phức cho nam nữ chính theo cốt truyện, nên tình cảm của họ tiến triển rất thuận lợi, những mâu thuẫn nhỏ của các tiểu phản diện cũng nhanh chóng được hóa giải."

"Vậy có thể kết thúc sớm không?"

"Khó nói lắm, nhiều tình yêu cần phải trải qua kinh nghiệm và thử thách để tôi luyện, tuy bây giờ tình cảm của họ trở nên thuận lợi hơn, nhưng hình như lại không sâu đậm như trước nữa."

"Thật là ba láp."

Mặc dù ở thế giới cũ tôi là một đại phản diện, nhưng không phải là kiểu phản diện xen vào tình cảm nam nữ chính như Giang Dạng, mà chỉ đơn thuần là nhìn nam chính chướng mắt muốn thắng hắn, càng không thắng được tôi càng hăng, rồi dần dần trở thành chấp niệm, càng ngày càng cố chấp.

Cuối cùng thì bị xử lý.

Thôi, c.h.ế.t một lần rồi tôi cũng thông suốt, sống tốt cuộc sống của mình là được.

Còn về tên tiểu phản diện vong ơn bội nghĩa nào đó, hiện tại ngoại trừ tính khí hơi kỳ quái một chút, thì mọi thứ khác đều khá ổn, chỉ cần không tiếp xúc với nam nữ chính, chắc là sẽ không hắc hóa.

Tôi cứ tập trung phát triển sự nghiệp của mình thật tốt, tiếp tục tung hoành ngang dọc ở thế giới này, sống trọn vẹn một đời, rồi già đi với khối tài sản không bao giờ tiêu hết.

Không lâu sau, tôi lại chuyển sang một căn hộ lớn hơn, nghĩ đi nghĩ lại vẫn gửi cho Giang Dạng một chiếc chìa khóa.

Cũng không có hồi âm.

Thôi thì đánh c.h.ế.t quách đi cho rồi.

 

back top