HỆ THỐNG YÊU CẦU TÔI ĐÓNG VAI PHÁO HÔI ĐỂ NUÔI DƯỠNG TIỂU PHẢN DIỆN U ÁM

Chương 5

Lại hai năm nữa trôi qua, tôi vừa hoàn thành xong một dự án, quyết định nghỉ ngơi hai ngày ở nhà.

Tôi gọi người mang tài liệu cần xử lý đến.

Kết quả người đến lại là cô bé mới vào công ty năm nay.

Tôi không nhớ tên cô bé, cô ấy hơi rụt rè đưa tài liệu cho tôi, kèm theo một bản đề án dự án.

"Tổng giám đốc Lục, đây là quản lý Trần bảo em mang đến cho anh, còn có một dự án cô ấy mới tiếp xúc trong hai ngày nay, bảo em mang đến để anh xem qua."

Tôi bảo cô ấy vào nhà.

"Sao lại là em? Đã muộn thế này, họ bắt nạt nhân viên mới?"

"Không ạ, vốn dĩ em ở gần công ty, vừa hay đang tăng ca, em cũng tìm hiểu qua về dự án này rồi, quản lý Trần liền bảo em mang đến, tiện thể trình bày sơ qua cho anh luôn."

Thì ra là để người mới mà cô ấy ưu ái đến trước mặt tôi để ra mắt.

Tôi dẫn cô ấy vào phòng sách, nghe cô ấy trình bày xong những thông tin cơ bản của dự án.

Cô bé trông có vẻ nhút nhát, nhưng tư duy rất rõ ràng, có thể cảm nhận được cô ấy rất tâm huyết với công việc.

"Được, tôi sẽ nói với quản lý Trần tăng lương cho em vào tháng sau, cứ theo quản lý Trần làm việc chăm chỉ nhé."

Cô bé xúc động đến đỏ mặt, liên tục cảm ơn.

Cùng lúc đó, điện thoại reo, là quản lý Trần gọi đến, trao đổi chi tiết dự án.

Tôi mới biết cô bé tên là Vương Yên Yên.

Cửa vang lên tiếng gõ, tôi vừa nghe điện thoại vừa ra hiệu cho Vương Yên Yên giúp tôi mở cửa.

Vương Yên Yên nhanh chóng đi ra cửa chính, sau đó một giọng nói vừa quen thuộc vừa tức giận vang lên:

"Cô là ai? Sao lại ở nhà anh ta?"

Tôi cúp điện thoại, đi ra ngoài thì thấy Giang Dạng đang đứng ở cửa, cậu ta cau chặt mày, nhìn Vương Yên Yên với vẻ mặt không thiện chí.

Vương Yên Yên bị câu hỏi chất vấn như bắt gian dọa sợ, đứng ngây ra tại chỗ.

Tôi bước tới kéo cậu ta ra, ngại ngùng nói với Vương Yên Yên:

"Em trai tôi, nó hơi thiếu ý tứ, em đừng để bụng."

Giang Dạng túm lấy cánh tay tôi, mắt đỏ hoe: "Anh hẹn hò rồi à?"

Tôi ngửi thấy mùi rượu, hất tay cậu ta ra: "Đừng nói linh tinh!"

Tôi nói với Vương Yên Yên: "Xin lỗi, em về trước đi."

Vương Yên Yên gật đầu, không hiểu sao, tôi cảm thấy vẻ rụt rè trên người cô ấy đã biến mất, mà còn có chút phấn khích?

Cô ấy đôi mắt sáng lấp lánh nhìn qua lại giữa tôi và Giang Dạng, rồi lùi lại bước đi.

Tôi đỡ cậu ta vào ghế sofa, nhìn người đang có vẻ mơ màng mỉa mai: "Uống say rồi mới nhớ đến anh trai sao? Đồ chó con vô lương tâm."

"Anh trai cái gì." Giang Dạng cười nhạo: "Không phải anh là chú tôi sao?"

Đồ chó c.h.ế.t một năm không gặp, vừa gặp mặt đã gây sự với tôi.

"Gọi chú thì cậu tức giận, gọi anh trai cậu cũng tức giận, hay là sau này tôi gọi cậu là anh?"

"Được thôi, gọi em dâu về đi, tôi mừng phong bì cho cô ấy."

"Thật muốn cắt cái lưỡi của cậu đi." Tôi tức đến ngứa răng: "Đó là nhân viên mới của công ty tôi, đến đưa tài liệu."

"Tối muộn thế này, cô ấy là con gái lại còn là nhân viên mới mà đến nhà anh đưa tài liệu?"

Tôi véo má cậu ta, miệng cậu ta chu ra hình chữ O.

"Nếu còn nói bậy nữa tôi thật sự sẽ đánh cậu đấy."

Tôi đứng dậy, nhìn kỹ người đã hai năm không gặp.

Cao hơn rồi, cơ thể gầy gò cũng có thêm chút cơ bắp, tay dài chân dài, trông như người mẫu vậy.

Đã sớm không còn dáng vẻ con chuột nhỏ trước kia.

Cả người nồng nặc mùi rượu.

Tôi vỗ vỗ mặt cậu ta: "Dậy đi, thay quần áo, người đầy mùi hôi."

"Tôi đi tắm."

"Cậu say rồi tắm sẽ bị chóng mặt đấy."

"Tôi cứ muốn tắm, bẩn quá."

Tôi muốn cưỡng ép ôm cậu ta vào phòng, nhưng cậu ta giãy giụa, trượt xuống đất như một con cá.

"Được, tôi đưa cậu đi tắm!"

Tôi ôm chầm lấy cậu ta, đặt vào phòng tắm, lột quần áo cậu ta ra, mở vòi sen xối đại một cái, sau đó lập tức nhấc người lên lau khô, mặc vào chiếc áo sơ mi của tôi.

"Trong nhà không có quần lót của cậu, cậu chỉ có thể thả rông một đêm thôi."

Tôi đưa cậu ta vào phòng ngủ, ném lên giường rồi định bỏ đi.

Nào ngờ Giang Dạng một tay túm tóc tôi, kéo tôi ngã lên giường.

"Đau!"

Tôi nắm lấy cổ tay cậu ta, dùng sức một chút, cậu ta liền buông ra.

Ngay sau đó, tôi thấy một giọt nước mắt rơi xuống, lòng tôi khẽ run lên.

"Tôi làm cậu đau sao?"

Giang Dạng lắc đầu, hai tay ôm lấy cổ tôi, vùi mặt vào n.g.ự.c tôi: "Lục Thanh Diên, anh là đồ vô tâm."

Tôi tức đến bật cười: "Một năm cậu không về nhà cũng không liên lạc, còn trách tôi?"

Cậu ta bắt đầu cọ cọ trên n.g.ự.c tôi, từ từ cọ đến cổ tôi, tôi cảm thấy có thứ gì đó mềm mại lướt qua yết hầu.

Hơi thở tôi căng lên, ấn mặt cậu ta vào chăn: "Giang Dạng, cậu nhìn rõ xem tôi là ai!"

Giang Dạng mở đôi mắt đỏ ngầu ra, cười quyến rũ: "Anh là chú mà."

Tôi mặt lạnh lùng bước xuống giường, ngồi bên mép giường châm một điếu thuốc, nhả khói vào mặt cậu ta.

Giang Dạng bị sặc ho sù sụ, chiếc áo vốn đã rộng thùng thình lại bị vén lên gần hết trong lúc giãy giụa, để lộ một mảng lớn da thịt.

Toàn bộ cơ thể cậu ta phập phồng theo tiếng ho, trắng đến chói mắt.

Tôi tắt đèn, đứng bên cạnh không nói gì, mượn ánh sáng lờ mờ ngoài cửa sổ nhìn bóng người trên giường.

Một bàn tay thon dài vươn tới, lấy điếu thuốc trên tay tôi ném xuống đất:

"chú, bỏ thuốc đi, hút thuốc hại thân lại còn c.h.ế.t nhanh, vốn dĩ anh đã già hơn tôi rồi."

Tôi cười nhạo một tiếng: "Tôi hơn cậu bảy tuổi, vốn dĩ nên c.h.ế.t trước cậu."

Chát!

Một cái tát giáng xuống mặt tôi, Giang Dạng ngồi bật dậy, mắt ngấn lệ, trừng thẳng vào tôi.

Tôi bị ánh mắt đó làm bỏng rát, nhưng nhanh chóng lấy lại phản ứng.

"Cậu muốn c.h.ế.t à?"

Tôi bóp cổ cậu ta, ấn cậu ta trở lại vào chăn:

"Xem ra những năm nay tôi đã quá nuông chiều cậu, để cậu không biết trời cao đất dày rồi."

Mặt Giang Dạng dần đỏ lên vì thiếu oxy, cậu ta cũng không giãy giụa, nhắm mắt lại, nước mắt từng giọt từng giọt rơi ra từ khóe mắt.

Giống như một con chim non sắp chết.

Tôi buông tay, bực bội chửi thề một câu, trong tiếng ho khan của cậu ta, tôi kéo áo cậu ta xuống, rồi quăng cái chăn lên người cậu ta đắp kín mít.

"chú, anh cũng giống như tôi, không bình thường."

Tôi không nói gì, rời khỏi phòng, không nghe rõ những lời phía sau của cậu ta.

Tôi đi vào phòng tắm, đóng cửa lại cởi quần áo mở vòi sen.

Tôi cúi đầu nhìn "người anh em" đang hưng phấn, từ từ ôm mặt: "Hệ thống, hình như tôi đã nuôi Giang Dạng lệch lạc rồi."

Vài giây sau hệ thống mới xuất hiện: "Có chuyện gì vậy? Màn hình bên tôi hiển thị là hình ảnh bị che mờ."

"..."

 

back top