Tôi bị Giang Triệt bế ngang lên.
Với tư thế bế công chúa rất Omega.
Tôi cố gắng giãy giụa, nhưng toàn thân không còn chút sức lực, chỉ có thể mềm oặt treo trên người hắn.
Giang Triệt ôm tôi, băng qua rừng mưa với tốc độ cao.
Thể lực của hắn tốt đến kinh ngạc.
Ngay cả khi cõng thêm một người đàn ông nặng hơn 80kg như tôi, tốc độ vẫn không hề giảm.
Bên tai là tiếng gió rít, và tiếng kêu rít theo sát của đám quái vật nhện phía sau.
Tin tức tố rượu Whiskey nồng đậm bao bọc lấy tôi, không những không khiến tôi cảm thấy bị áp bức, mà còn an ủi cơn nóng nảy đang hoành hành trong cơ thể.
Lý trí tôi có được một khoảnh khắc tỉnh táo ngắn ngủi.
“Giang Triệt… thả tôi xuống… tôi tự đi được.”
“Im lặng.”
Giang Triệt cúi đầu lườm tôi một cái.
“Để dành sức lực đi, lát nữa còn có lúc cậu phải kêu đấy.”
Tôi: “…”
Mẹ kiếp, tên này chắc chắn đang nói bậy.
Cuối cùng, Giang Triệt đưa tôi trốn vào một hang động bí mật.
Tôi cuộn tròn lại, khó chịu vặn vẹo cơ thể.
Cảnh vật trước mắt bắt đầu mờ đi.
Cảm giác duy nhất còn sót lại, là sự hiện diện của Giang Triệt.
“Giang Triệt…”
Tôi vô thức gọi tên hắn.
Giang Triệt kiểm tra cửa hang xong, đi trở lại.
“Diêm Khê.”
Tôi cắn chặt môi dưới, gần như cắn bật máu.
“Cho tôi…”
“Giang Triệt… cho tôi… tin tức tố của anh…”
Yết hầu của Giang Triệt chuyển động lên xuống.
Hắn ngồi xổm xuống, ôm tôi vào lòng.
Vị cay nồng của rượu Whiskey hòa quyện với vị ngọt của kem tươi.
Tôi bám lấy vai hắn, môi lưỡi quấn quýt.
“Chưa đủ…”
Tôi như một chú mèo nhỏ đòi ăn, chủ động cọ xát vào má hắn.
“Cắn tôi… Giang Triệt… đánh dấu vĩnh viễn tôi đi…”
Chỉ khi bị hắn đánh dấu triệt để, tôi mới có thể giảm bớt được dục vọng c.h.ế.t tiệt này.
Hơi thở của Giang Triệt chợt ngừng lại.
Hắn vùi đầu vào hõm cổ tôi, giọng nói nghèn nghẹt.
“Diêm Khê, cậu biết mình đang nói gì không?”
“Đánh dấu vĩnh viễn, sẽ không xóa được đâu.”
“Không xóa được thì thôi!”
“Dù sao bị anh cắn nhiều lần như vậy, đời này tôi cũng không thoát khỏi anh được nữa rồi! Cùng lắm… cùng lắm thì sau này theo anh thôi!”
“Đây là cậu nói đấy nhé.”
Tôi còn chưa kịp suy nghĩ kỹ.
Giây tiếp theo, gáy tôi đau dữ dội.
Một cơn đau mạnh mẽ hơn bất kỳ lần nào trước đây.
Răng nanh sắc nhọn không chút nhân từ đ.â.m xuyên vào sâu nhất của tuyến thể.
Một lượng lớn tin tức tố Enigma, mang theo hơi thở hủy diệt, như lũ vỡ bờ, điên cuồng tràn vào cơ thể tôi.
Tôi đau đến co giật, hét toáng lên.
Trước mắt tôi bùng lên ánh sáng trắng, có thứ gì đó trong cơ thể tôi đã bị phá vỡ hoàn toàn.
Đó là một cảm giác chưa từng có.
Giống như bị chiếm hữu hoàn toàn, bị khắc lên dấu ấn độc quyền của một người khác.
Cơ thể tôi không còn thuộc về chính mình nữa.
Nó thuộc về Giang Triệt.
Ngay trước khoảnh khắc tôi sắp bị khoái cảm và đau đớn nhấn chìm, hoàn toàn mất đi ý thức, tôi nghe thấy Giang Triệt nói bên tai:
“Diêm Khê.”
“Chào mừng trở thành người nhà của tôi.”
