KẺ THÙ KHÔNG ĐỘI TRỜI CHUNG CỦA ALPHA PHÂN HÓA THÀNH ENIGMA RỒI
Trong buổi liên hoan giao lưu của trường quân đội, kẻ thù không đội trời chung của tôi đã phân hóa lần thứ hai, trở thành một Enigma.
Hắn ta mắt đỏ ngầu, đè tôi vào góc tường, điên cuồng cọ xát lên tuyến thể của tôi.
“Diêm Khê, giúp tôi…”
“Để tôi cắn một miếng…”
Tôi nhấc chân lên, tặng cho hắn một cú đá trúng đích, thẳng vào chỗ hiểm.
Cười lạnh một tiếng, tôi rút chiếc thắt lưng bên hông ra.
“Giang Triệt, anh xem bố đây là cái gì?”
“Muốn tôi giúp à? Được thôi, tự trói mình lại đi!”
Giang Triệt nhìn chằm chằm vào tôi, đồng tử đen kịt cuộn trào dục vọng.
Giây tiếp theo, hắn giật lấy chiếc thắt lưng, vòng tay ra sau lưng và tự trói mình lại thật chặt.
Sau đó, với một tư thế gần như dâng hiến, hắn quỳ xuống trước mặt tôi.
“Bây giờ… được chưa?”
