Đám cưới của tôi và Giang Triệt được tổ chức ba tháng sau đó.
Địa điểm là tại trụ sở chính của Quân đoàn số một.
Tất cả các nhân vật có m.á.u mặt của Đế quốc đều đến.
Khung cảnh hoành tráng không khác gì một lễ kỷ niệm của Hoàng gia.
Tôi mặc bộ lễ phục tướng lĩnh màu trắng, trên vai là ngôi sao tướng lĩnh lấp lánh, trở thành nhân vật sáng giá nhất buổi tiệc.
Triệu Hổ, với vai trò phù rể, xúc động đến rơi nước mắt.
“Anh Khê, anh làm nên chuyện rồi! Anh thật sự gả được cho anh Triệt rồi!”
Tôi đá một cú vào m.ô.n.g cậu ta.
“Là cưới! Bố đây là cưới!”
Giang Triệt bước đến từ phía bên kia, trên người mặc bộ lễ phục màu đen cùng kiểu.
Hắn cười, giúp tôi chỉnh lại cà vạt bị lệch.
“Ừm, cậu cưới tôi.”
Lúc trao nhẫn, tôi nhìn khuôn mặt đẹp đến mức khiến người và thần phẫn nộ của Giang Triệt, vẫn cảm thấy có chút không thật.
“Giang Triệt, sau này nếu anh dám lăng nhăng bên ngoài, tôi sẽ đánh gãy chân thứ ba của anh.”
Giang Triệt cười khẽ.
“Thiếu tướng đại nhân của tôi, chân thứ ba của tôi, không phải đã giao cho cậu bảo quản rồi sao?”
Tôi đỏ mặt, lườm hắn một cái.
Cuối buổi tiệc cưới, là phần ném hoa cưới.
Theo lẽ thường, tôi nên là người ném.
Nhưng bó hoa lại nằm trong tay Giang Triệt.
Hắn đứng trên sân khấu, ánh mắt lướt qua đám đông.
Cuối cùng dừng lại trên một bóng người không nổi bật ở góc phòng.
Là Lâm Nguyễn.
Omega cấp S suýt trở thành bạn đồng hành của tôi khi xưa.
Giang Triệt không nói gì, chỉ giơ tay lên.
Bó hoa vẽ một đường cong tuyệt đẹp, rơi chính xác vào lòng Lâm Nguyễn.
Lâm Nguyễn ôm hoa, sững sờ.
Tôi có chút khó hiểu.
“Anh làm gì vậy?”
Giang Triệt quay đầu lại.
“Cảm ơn cậu ấy.”
“Nếu không có cậu ấy, làm sao tôi có thể cưới được cậu.”
Tôi hừ một tiếng.
“Rõ ràng là tôi tự nguyện mới đúng.”
Đêm tân hôn.
Tôi tắm xong đi ra, thấy Giang Triệt đã nằm trên giường, bày ra một tư thế sẵn sàng để tôi “hái”.
“Thiếu tướng đại nhân, quà tân hôn của cậu, có thể bóc ra rồi.”
Tôi nhìn cơ thể gần như hoàn hảo đó, nuốt nước miếng.
Chết tiệt.
Ai mà chịu nổi chứ!
Tôi như hổ đói vồ mồi, đè thẳng lên người hắn.
“Giang Triệt, anh là đồ yêu nghiệt!”
Đã không thể trốn tránh, vậy thì tận hưởng thôi.
Dù sao, ngày còn dài.
Ai trên ai dưới, còn chưa biết chừng.
— Hết —
