“Giang Triệt?”
Tôi nhận ra điều không ổn, gọi hắn một tiếng.
“Cút đi…”
Giang Triệt nghiến răng, không rõ là nói với ai.
Lâm Nguyễn sợ đến tái mét mặt.
Tin tức tố đào trắng càng trở nên nồng nặc hơn.
Điều này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
Hơi thở của Giang Triệt ngày càng nặng nề.
Tôi cảm thấy răng nanh của hắn, cách lớp miếng dán ức chế, đang tì vào tuyến thể của tôi.
Mẹ kiếp, tên này đến kỳ phát tình sao?
Nhưng trường quân sự quy định nghiêm ngặt, kỳ phát tình phải ở trong phòng cách ly, sao hắn lại đến tham gia?
“Giang Triệt, tỉnh táo lại!”
Tôi dùng khuỷu tay thúc mạnh vào hắn một cái.
Hắn lại như bị kích thích, phát ra một tiếng rên khẽ trong cổ họng.
Giây tiếp theo, một luồng tin tức tố xa lạ, mạnh mẽ hơn trước đột nhiên bùng nổ!
Tất cả Alpha và Omega đều bị chấn động.
Lâm Nguyễn ở gần nhất mềm cả chân, ngã quỵ xuống đất.
Còn tôi, tuyến thể ở gáy bắt đầu nóng lên, sưng tấy không kiểm soát.
Tin tức tố kem tươi ngọt lịm bị cưỡng ép câu ra.
Quyện vào mùi rượu Whiskey bá đạo đó.
Chân tôi cũng mềm nhũn.
Nếu không phải Giang Triệt vẫn còn ôm tôi, tôi đoán mình còn ngã đau hơn Lâm Nguyễn.
“Giang Triệt, mẹ kiếp, anh phân hóa lần hai rồi à!”
Làm hại bố rồi!
