Dường như tôi đã ngủ rất lâu.
Nửa tỉnh nửa mê.
Bên tai có người gọi tên tôi.
Cứ như cách một lớp màn nước, nghe không rõ ràng lắm.
Vai cử động một cái cũng như muốn nứt ra.
Không biết đã nửa tỉnh nửa mê bao lâu.
Khi tôi mở mắt ra lần nữa, Bắc Thành lại đổ một trận tuyết trắng xóa.
Khắp đường phố trắng xóa.
Tôi khẽ nghiêng đầu.
Liền thấy Phó Cảnh Thanh đang canh giữ bên giường tôi.
Đôi mắt đỏ hoe, trông có vẻ đã lâu không ngủ ngon giấc.
Thấy tôi mở mắt.
Trái tim bất an của cậu ấy mới được đặt về lồng ngực.
Cẩn thận tiến lại gần, run giọng hỏi:
"Vai còn đau không?"
Sao mà không đau được?
Viên đạn đó đã xuyên qua xương bả vai rồi.
Nếu lệch đi vài phân nữa, e rằng đã xuyên tim.
Nhưng tôi vẫn khẽ đáp lại một câu:
"Không sao, không đau."
Hốc mắt tiểu thiếu gia lại đỏ hoe.
Cậu ấy lúc này hệt như năm năm trước, yếu đuối và nhát gan.
Giọng nói cũng run rẩy:
"Lâm Mịch, tôi không biết là anh, nếu tôi có thể nghe thấy giọng anh sớm hơn, tôi tuyệt đối sẽ không để anh phải đánh quyền Anh trên sàn đấu."
"Ba năm trước tôi vừa nắm quyền nhà họ Phó đã tìm anh rồi."
"Tôi lần theo mạng lưới bạn bè của Tôn Binh để điều tra, không có ai là anh cả."
Giọng cậu ấy nhiễm vài phần nghẹn ngào:
"Tôi tìm anh mãi không thấy, tôi thậm chí còn không biết cả ngoại hình và tuổi tác của anh, cho đến khi tôi gặp Lý Diên Chu, giọng hắn rất giống anh, nên tôi mới..."
Nên cậu ấy mới—
Nhầm Lý Diên Chu là tôi?
