NĂM NĂM SAU KHI TÔI BẮT CÓC HẮN, HẮN TRỞ THÀNH NGƯỜI THỪA KẾ ĐƯỢC SĂN ĐÓN NHẤT

Chương 20

Tôi hít vào một hơi không hề động thanh.

Phó Cảnh Thanh không tra ra tôi lúc đó.

Là vì tôi và anh Tôn chỉ là bạn thuở nhỏ trên danh nghĩa, tiếp xúc ngắn ngủi vài tháng rồi chia xa.

Sau đó không còn liên lạc nữa.

Tôn Binh tìm đến tôi lúc đó, một là vô tình gặp lại tôi trên đường; hai là vì nợ cờ bạc, bên cạnh anh ta đã không còn một người bạn nào.

Tôi là lựa chọn duy nhất của anh ta.

Nhưng, tiểu thiếu gia đối xử tốt với Lý Diên Chu như vậy.

Chỉ vì nhầm hắn là tôi?

Cơ thể Phó Cảnh Thanh run rẩy không ngừng.

Đột nhiên.

Cậu ấy cúi xuống ôm lấy tôi.

Cánh tay siết chặt, nhưng lại tránh chỗ bả vai bị thương của tôi, như đang ôm một báu vật tìm lại được sau bao ngày thất lạc.

Cậu ấy nghẹn ngào:

"Tôi luôn không hiểu, dù tôi chưa từng thấy mặt anh, nhưng anh năm năm trước rõ ràng là người cao thượng, mạnh mẽ đến nhường nào, sao lại biến thành bộ dạng nịnh hót, a dua như Lý Diên Chu?"

"Hóa ra thực sự là tôi bị mù, có thể nhận nhầm người như vậy, trách nào mỗi lần tôi hỏi hắn về tình cảnh hôm đó, hắn đều thoái thác là không nhớ rõ."

"Lâm Mịch, tôi tìm anh năm năm rồi, hứa với tôi, đừng rời xa tôi nữa được không?"

Nước mắt cậu ấy rất nóng.

Nóng đến mức muốn làm tan chảy tất cả băng tuyết ở Bắc Thành.

Tôi đứng sững tại chỗ không biết phải làm sao.

Muốn đưa tay xoa xoa đầu cậu ấy, nhưng vì vết thương ở vai đau quá không thể cử động được.

Có vệ sĩ đúng lúc đẩy cửa bước vào.

"Phó Tổng, Lý tiên sinh muốn gặp ngài."

Phó Cảnh Thanh buông lỏng cánh tay siết chặt, trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày:

"Cho hắn vào."

Lý Diên Chu với vẻ mặt tức tối bước vào phòng bệnh.

Vừa nhìn thấy tôi, liền bất mãn nói:

"Phó Tổng, hắn đỡ viên đạn đó cho ngài là cố ý nịnh bợ thôi."

"Không phải đã nói để tôi đánh hắn một trận xả cơn tức sao? Ở Bắc Thành, chưa từng có ai không nể mặt tôi như vậy!"

Đồng tử Phó Cảnh Thanh sâu hun hút.

Mắt cậu ấy rất đẹp.

Khóe mắt hơi hếch lên.

Dù khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt vẫn tăng thêm vài phần phong tình.

Nhưng lúc này, tôi chỉ cảm nhận được sự lạnh lẽo vô tận.

Phó Cảnh Thanh hơi nghiêng đầu, nhìn Lý Diên Chu.

Giọng nói bình tĩnh đến không ngờ:

"Lý Diên Chu, ba năm trước tôi tìm thấy cậu, cậu từng nói, cậu là người đã cứu tôi năm đó."

"Vậy cậu có thể cho tôi biết, tiền chuộc của tôi đáng giá bao nhiêu không?"

 

back top