NGÀY VỀ NƯỚC, TÔI ĐÓN CON GÁI Ở TRƯỜNG MẪU GIÁO THÌ GẶP HẮN VÀ VỊ HÔN THÊ

Chương 4

Sau đó, lần nào tôi đi đón con cũng đều gặp Lục Văn.

Cậu ấy thực sự rất thích Giang Uyển Nguyệt.

Trường mẫu giáo tan học lúc ba giờ rưỡi, cậu ấy luôn đến đón cô ấy tan làm đúng giờ.

Lẽ nào cậu ấy không cần đi làm sao?

Chắc là đã kế thừa sản nghiệp của nhà họ Lục rồi.

Bố mẹ tôi là giáo sư đại học bình thường, không thể so với gia cảnh giàu có của cậu ấy.

Thời học sinh, tất cả chúng tôi đều sống trong khu tập thể lớn, lớn lên cùng nhau như những đứa trẻ nghịch đất.

Càng lớn, tôi càng ý thức rõ hơn về sự khác biệt lớn lao này.

Tôi tìm một công ty thiết kế gần đây để làm việc.

Đôi khi bận quá, tôi sẽ nhờ bạn bè Đoàn Tiêu đón con.

Đoàn Tiêu cũng du học sinh trở về, quen tôi ở nước ngoài.

Hôm trời mưa lớn, Đoàn Tiêu nói cậu ấy không đón được con.

Lòng tôi thắt lại, vội vàng gọi điện cho Giang Uyển Nguyệt.

Cô ấy nói thời tiết xấu, không yên tâm giao con cho người lạ, nên Lục Văn đã đón Miểu Miểu đi rồi.

Nghe thấy hai chữ Lục Văn, thái dương tôi giật liên hồi.

Tôi chưa bao giờ nói cho Miểu Miểu biết về nguồn gốc của con bé, muốn đợi con bé lớn hơn một chút rồi nói.

Nhưng con bé nói nhiều, ở cùng Lục Văn, tôi sợ cậu ấy biết được điều gì đó.

Tôi vội vã chạy đến biệt thự Cẩm Sơn.

Cả người tôi ướt sũng vì mưa.

Khi quản gia mở cửa, bên trong vọng ra tiếng phim hoạt hình.

Miểu Miểu: “Chú ơi, cháu đã gặp chú trước đây rồi, trong điện thoại của bố cháu có ảnh chú, bố cháu thường xuyên…”

“Miểu Miểu!”

Tôi vội vàng cắt lời con bé.

“Bố ơi.” Con bé chạy đến ôm tôi, “Nhìn này, chú đã mua cho con rất nhiều đồ chơi.”

Trên ghế sofa bày đầy búp bê và thú nhồi bông, trông hơi lạc lõng so với nội thất xa hoa lạnh lẽo bên trong.

Quần áo của Lục Văn bị dán đầy hình dán lấp lánh, tóc tai cũng bù xù, có vẻ như đã bị Miểu Miểu hành hạ không ít.

Tôi cảm ơn Lục Văn, muốn đưa con đi.

Cậu ấy giữ tôi lại.

“Bên ngoài gió lớn, cậu ướt hết rồi, sẽ bị ốm đấy.”

“Không sao, tôi gọi taxi là được.”

“Cậu không sao, vậy còn con bé?”

“…”

Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ấy, rồi chịu thua.

Vì lý do sức khỏe của tôi, Miểu Miểu là trẻ sinh non, cơ thể yếu, quả thực không nên bị lạnh.

“Cậu vào lau khô tóc đi, cơm tối đã sẵn sàng rồi, lát nữa hai bố con ăn xong, tôi sẽ cho người đưa về.”

Lục Văn nói xong, đã bảo người làm chuẩn bị khăn và quần áo.

 

back top