NGÀY VỀ NƯỚC, TÔI ĐÓN CON GÁI Ở TRƯỜNG MẪU GIÁO THÌ GẶP HẮN VÀ VỊ HÔN THÊ

Chương 5

Tôi thay một bộ quần áo khác, lập tức cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Chỉ là tay áo hơi dài, chắc là quần áo của Lục Văn.

Cậu ấy cao hơn tôi bảy phân, hồi đi học chơi bóng rổ luôn cướp bóng trên đầu tôi.

Tôi lau khô tóc rồi bước ra.

Lục Văn đang tựa vào khung cửa.

“Giang Uyển Nguyệt nói, con bé Miểu Miểu rất giống tôi, đặc biệt là đôi mắt.”

Miểu Miểu cũng có đôi mắt phượng.

Tôi cười gượng vài tiếng, “Đừng đùa, muốn chiếm tiện nghi của tôi à? Con gái tôi đương nhiên giống mẹ nó nhất rồi, đâu phải chỉ mình cậu có mắt phượng.”

“Ồ? Nhưng tôi đã điều tra rồi, cậu ở nước ngoài không hề gần gũi với người phụ nữ nào.”

Lục Văn thong thả lấy ra một tờ giấy.

“Hơn nữa, tôi còn tìm thấy vài thứ thú vị, cậu đoán xem là gì?”

“…”

Đối diện với đôi mắt sâu thẳm của cậu ấy.

Toàn thân tôi run rẩy.

Lẽ nào cậu ấy biết rồi?

Cậu ấy sẽ nhìn tôi thế nào đây?

Nghĩ tôi là kẻ biến thái, là ái nam ái nữ?

Đầu tôi nóng lên, tiến lên một bước muốn giật lấy thứ trong tay cậu ấy.

Lục Văn né tránh.

Tôi lao tới, ấn cậu ấy vào cánh cửa tủ.

Cơ thể áp sát, nhiệt độ ấm áp truyền đến.

Mặt tôi gần như chạm vào khóe môi cậu ấy.

Cậu ấy sững sờ mất một giây.

Tôi nhân cơ hội cướp lấy tờ giấy.

Mở ra xem.

Trống không.

Tôi ngây người, tim cũng hẫng một nhịp.

Bên tai vang lên câu chất vấn.

“Lâm Ngưỡng, cậu đang sợ cái gì? Tôi nói trúng tim đen rồi à?”

“Đương nhiên không phải.”

Tôi giả vờ bình tĩnh, vò tờ giấy thành một nắm, “Thông tin của con gái tôi là quyền riêng tư của con bé, tôi không muốn người ngoài xía vào.”

“Người ngoài?”

Lục Văn nghiến răng, cười lạnh một tiếng.

Dưới lầu vọng lên tiếng gọi của Miểu Miểu.

Tôi vội vàng đi xuống tìm con bé.

Con bé ngồi trước bàn ăn đợi chúng tôi.

Trên bàn toàn là những món con bé thích.

Mới ở có vài tiếng, con bé đã khai hết sở thích của mình rồi ư?

Ở lâu hơn nữa thì còn ra thể thống gì nữa.

Miểu Miểu khi ăn rất thích nhìn ngó xung quanh, không tập trung.

Lục Văn bóc tôm cho con bé, dặn dò: “Ăn nhanh lên, không thì nguội hết.”

“Vậy chú đút cho con ăn được không ạ? Vừa nãy chúng ta chơi trò gia đình, chú đóng vai mẹ, còn chưa đút cho con ăn đâu, bây giờ chúng ta chơi tiếp đi ạ.”

Nghe vậy, tôi suýt nghẹn với món ăn trong miệng.

Tôi lau khóe miệng cho con bé, hạ giọng: “Đừng nghịch Miểu Miểu, chú bận lắm, con ăn nhanh rồi chúng ta về nhà, bố sẽ chơi với con.”

Miểu Miểu bĩu môi thất vọng.

Bình thường con bé ở nhà một mình lâu, rất mong có bạn bè bầu bạn.

Lục Văn thấy con bé cau mày, không đành lòng, lập tức bưng bát nhỏ của con bé lên.

“Được rồi, chúng ta chơi tiếp, nhưng con phải ngoan ngoãn ăn cơm đấy.”

“Vâng ạ, mẹ.”

Khóe mắt tôi giật giật.

Nhìn cảnh tượng này, dù rất kỳ lạ, nhưng lại là cảnh tượng tôi từng mơ tưởng trong mơ.

Giấc mơ rồi cũng có lúc tỉnh.

Khi tài xế lái xe đưa chúng tôi về.

Miểu Miểu nằm trên cửa sổ xe vẫy tay với Lục Văn.

“Tạm biệt chú.”

Ánh mắt Lục Văn dừng lại trên người tôi.

Tôi cúi gằm mặt, như muốn trốn tránh mà kéo cửa sổ xe lên.

Về đến nhà.

Miểu Miểu nói sau này còn muốn đến nhà Lục Văn chơi nữa.

Tôi im lặng một lúc, nói: “Bố mua đồ chơi mới cho con được không? Sau này con không được tìm chú Lục nữa.”

“Tại sao ạ, chú Lục không phải là bạn của bố sao?”

“Vì… chú Lục có bạn bè và gia đình mới rồi, chúng ta không thể làm phiền chú ấy mãi được, như vậy là bất lịch sự.”

Miểu Miểu gật đầu như hiểu như không, rất nhanh lại chìm đắm vào bộ phim hoạt hình mới cập nhật.

 

back top