“Cảm ơn, lát nữa tôi sẽ chuyển tiền cho cậu.”
Tôi quay người định rời đi.
Cậu ấy đuổi theo.
“Không cần, tôi chỉ muốn biết một câu trả lời.”
“Cái gì?”
“Cậu sang Anh theo đuổi ai? Theo tôi biết, trước đây cậu không hề thích cô gái nào.”
Lục Văn rất thông minh.
Cậu ấy biết về những mối quan hệ và tính cách của tôi thời đại học.
Miểu Miểu mới ba tuổi, tôi vừa ra nước ngoài đã có con với người ta, điều đó không bình thường.
Nhìn ánh mắt dò xét của cậu ấy.
Tôi ưỡn thẳng lưng.
“Một cô gái rất xinh đẹp, tôi yêu cô ấy từ cái nhìn đầu tiên, nhưng đối phương chỉ đùa giỡn với tôi thôi.”
“Cậu nói dối.”
Lục Văn nhìn chằm chằm vào tôi, đưa tay chạm vào khóe mắt tôi.
“Mỗi lần cậu nói dối, ánh mắt cậu đều d.a.o động.
“Lâm Ngưỡng, rốt cuộc cậu muốn giấu giếm điều gì?”
“…”
Tôi hất tay cậu ấy ra.
Đôi khi, tôi thực sự ghét việc cậu ấy hiểu rõ tôi đến mức đó.
“Tôi say rồi, tôi về trước đây, thay tôi nói với họ một tiếng.”
Tôi đi về phía cửa.
Lục Văn lạnh mặt giữ chặt vai tôi, đẩy tôi vào góc tường.
“Câu hỏi cuối cùng.
“Tối tốt nghiệp đại học, có phải cậu đã đưa tôi về phòng không?”
Bữa tiệc chia tay hôm đó, mấy anh em chúng tôi đã đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng.
Bên trong rất riêng tư, không có camera giám sát.
Cổ họng tôi nuốt khan, lần này đã học được cách khôn ngoan hơn.
Nhìn thẳng vào cậu ấy, giả vờ bình tĩnh.
“Là tôi.”
Ánh mắt cậu ấy khẽ động.
“Tôi đưa cậu về phòng rồi đi ngay, có vấn đề gì à?”
Lục Văn cau mày, như đang cân nhắc lời nói của tôi là thật hay giả.
Cậu ấy chắc chắn rất tò mò về người đêm đó.
Nhưng tôi không thể nói được.
Nếu nói ra, tôi và cậu ấy đều xong rồi.
Tôi không muốn đến cả tình bạn cũng không còn.
Càng không muốn bí mật xấu xí đó bị công khai, nhất là trước mặt người tôi thầm yêu.
Chuông điện thoại reo.
Tôi như được đại xá.
Tôi nhấn nghe, Đoàn Tiêu nói cậu ấy đã đến cổng.
Tôi say rượu không thể lái xe, cậu ấy nói đang xem phim gần đây, tôi thuận tiện bảo cậu ấy đến đón.
Dù sao Đoàn Tiêu cũng sống ở khu chung cư cạnh tôi.
Tôi ra ngoài tìm cậu ấy, đưa chìa khóa xe.
Đoàn Tiêu thấy má tôi đỏ ửng, chọc chọc vào mặt tôi.
“Uống nhiều thế, ở nước ngoài cậu đâu có uống rượu bao giờ?”
“Ừm, hôm nay tâm trạng tốt.”
Thực ra không hề tốt chút nào.
Đoàn Tiêu đi lái xe đến.
Lục Văn nhìn tôi đầy ẩn ý: “Bạn mới của cậu à?”
“Ừm.”
“Thảo nào không thấy nói chuyện trong nhóm nữa, hóa ra là có người mới rồi.”
Câu nói này của cậu ấy nghe có vẻ hàm ý gì đó.
Xe đến rồi.
Tôi ngồi vào ghế phụ lái.
Đoàn Tiêu đưa cho tôi một chai trà chanh mật ong giải rượu.
“Uống chút đi, ngày mai còn phải đưa Miểu Miểu đi công viên giải trí nữa.”
“Cảm ơn.”
Lục Văn vẫn nhìn chằm chằm vào tôi qua cửa sổ xe, nụ cười lịch thiệp thường ngày đã biến mất.
Tôi nhìn bóng dáng cậu ấy dần nhỏ lại trong gương chiếu hậu, cho đến khi không còn thấy nữa.
