NGÀY VỀ NƯỚC, TÔI ĐÓN CON GÁI Ở TRƯỜNG MẪU GIÁO THÌ GẶP HẮN VÀ VỊ HÔN THÊ

Chương 8

Đáng tiếc là ngày hôm sau Miểu Miểu không thể đi công viên giải trí.

Tôi say rượu, có lẽ vì bị cảm lạnh.

Tối đó tôi bị sốt.

Từ sau khi sinh mổ, thể chất của tôi càng kém đi.

Một chút bệnh vặt cũng có thể hành hạ tôi đến c.h.ế.t đi sống lại.

Sáng sớm, tôi không thể dậy làm bữa sáng cho Miểu Miểu.

Con bé còn tưởng tôi ngủ nướng.

Chạm vào cánh tay tôi, con bé sợ hãi bật khóc.

“Bố ơi, sao bố nóng thế này? Huhu… bố mở mắt nhìn con đi, bố không sao chứ? Bố không c.h.ế.t đấy chứ?”

Tôi cảm thấy con bé xem phim truyền hình quá nhiều rồi.

Nhưng tôi mơ màng, mở miệng thì cổ họng khàn đặc đau rát, nói chuyện cũng khó khăn.

Miểu Miểu lập tức lấy điện thoại của tôi gọi cho ông bà.

Nhưng không ai nghe máy.

Chắc là ông bà đi nghe giảng, để điện thoại im lặng rồi.

Miểu Miểu định gọi cho Đoàn Tiêu, lại thấy người liên hệ được ghim trên WeChat — Lục Văn.

Con bé suy nghĩ một chút, gọi video call cho chú Lục.

Con bé vừa khóc nức nở vừa nói bố sắp c.h.ế.t rồi.

Không lâu sau.

Dưới khu chung cư dừng lại mấy chiếc Bentley.

Đội ngũ bảo vệ được huấn luyện bài bản xông vào, còn mang theo bác sĩ và thiết bị cấp cứu.

Các cô chú hàng xóm xung quanh giật mình, còn tưởng xã hội đen đến.

Bác sĩ nhìn bệnh nhân, rồi quay lại nhìn thiếu gia Lục.

Muốn nói lại thôi, dường như lười phải phàn nàn.

 

back top